Wednesday, August 26, 2009

Mình láu cá và mình ghen và mình...

1.
Mình láu cá

Tối qua mẹ bảo mình đứng sát vào tường áp đầu vào bạn hươu cao cổ để đo chiều cao đi nào (hươu có vạch cm). Mình đứng sát vào - trò cân đo này mình quá quen rồi- nhưng chuyến này mình kiễng chân cho nó cao. Kiên quyết phải kiễng chân cho được gần 90cm. Bố mẹ mình bó tay với việc tìm số đo thật của mình tèn ten.

2.
Mình ghen

"Cái kiểu gì" mà sáng ra mình đang nằm giữa, vừa mở mắt đã thấy bố trườn sang bên kia giường ôm mẹ mình. Bực rồi đây. Mình nhăn nhó bò đến hầm hừ "Bố!Bố!" rồi hành động lôi tay bố ra khỏi người mẹ. Ghen đấy mà. Có bạn nào yêu bố như là yêu tình nhưn giống mình không? Từ bé đến giờ bà bô mình ...bị mình đánh ghen đôi ba lần rồi đấy. Mình yêu bố mình kinh khủng. Ối giời ơi là giời. Bà bô mình cười sằng sặc bảo là ai bảo mình mệnh Hoả đâm ra mới phải yêu bố mình đến quỵ luỵ thế....hmm...hmm ...cái tính ghen này có đôi khi mình không thể nào kìm chế được :(

3.
Mình tiếp tục bị phê bình

Về chuyện nói ngọng chữ n. Mình níu na níu nô. Mẹ dạy "Hello" mình sang sảng: "Hê nô! Hê nô!" chẳng khác gì anh Minh Giang. Mình nại còn nhắc mẹ thế này nữa chứ: "Mẹ đi nàm! Mẹ đi nàm đi!" Mẹ mình ôi xót hết cả nòng mề. Sáng nay mẹ dạy từ "làng lúa làng hoa". Mình nhem nhẻm một tràng: "nàng núa nàng hoa". Mẹ chỉ có nước khóc thét. Chúng mình còn bé. Mới tròn 18 tháng. Mẹ cứ đòi hỏi nắm quá nà không duyệt đâu nhá!!!

4.
Mình yêu ai?

Nếu mẹ hỏi: Yêu mẹ không? Hiển nhiên mình trả lời thật thà là: Yêu bố nắm! - Sau đó đánh trống lảng bảo mẹ bế hoặc rủ mẹ chơi đồ chơi cho quên chuyện mẹ hỏi mình yêu mẹ đi. Tất nhiên các buổi tối khi bố mình chuồn đi làm (đi nàm Mafia trên FB những núc 9pm) là mình quay sang nịnh mẹ. Mẹ vừa mở mồm xong chữ "Yêu.." mình tiếp ngay "mẹ nắm!" rồi chuyển sang điệp khúc: "bà nắm! bà nắm!" ý chuyển bài thật nhanh lái mẹ sang tiết mục hát theo yêu cầu bắt đầu từ bài "Cháu yêu bà". Nói chung với mẹ, những lúc nào có bố thì mình không cần yêu lắm đâu. Thỉnh thoảng mình rồ lên mình yêu mẹ chết thôi, xong lại phải bơ bơ đi vài ngày cho mẹ thèm. Mẹ mình là dạng phức tạp lắm - đâm mình hiểu mà, hiểu mà hi hi.

5.
Chủ đề cám ơn

Tuần này - tháng này mẹ đang dạy mình chủ đề nói lời cám ơn. Tức là ai mang cho mình cái gì, ai giúp đỡ mình việc gì thì mình nói: "Cám ơn!" Mỗi tháng chỉ học chuyên sâu một vấn đề thôi - như lời bác Sunf đã góp ý. Không nên nhồi nhét mình lan man làm gì. Học từ dễ đến khó. Lâu ngày rồi cũng ngấm thôi. Sáng ra nghe nói bố mẹ lại sắp lượn đi Tết người Mông mấy ngày trên Tây Bắc - thể nào về nhà cảnh sát mẹ dễ cũng chê mình hư đi như bận trước. Lần này mình lớn rồi, bắt đầu lờ mờ hiểu cám ơn là gì, mình sẽ cố ngoan ngoãn ngay trong cả sự chiều chuộng thái quá của cô và các bà trong khi cảnh sát vắng mặt cho cảnh sát về nhà sẽ phải rưng rức nói lời ...cám ơn đầy xúc động.

6.
Đi học

Hôm qua Susu đi nhà trẻ buổi đầu tiên rồi. Chúc mừng Susu từ không dự định đi học ngay mà lại máu nhất ngay. Ít bữa nữa cũng đến lượt mình và ZB như kế hoạch thôi. Sau lớp Sol nest, mẹ cứ chuẩn bị dần các lớp full-day khác đi là vừa! Mình có vẻ sẵn sàng ngay thôi!

Mình nói tiếng Phú Thọ

...các bạn ạ! Lên bổng xuống trầm ghê lắm!

Giờ đỡ "mịa ơi bế iem" rồi thì lại phát sinh chơi toàn từ địa phương.

- Mình bảo: Mẹ nhút (nhúp) đi! - 3 lần mẹ không hiểu, phải làm động tác mẹ mới hiểu là mình bảo mẹ... bốc đi!!!

- Mình bảo bố: Em bấu/bíu với! - ý là em bám với, bố báo cáo mẹ thế.

Nói chung nếu em không đi học sớm, rất có thể em còn rủ bố: "bố ơi bố nộn đi" như anh Minh Giang rồi bố mẹ tha hồ mà lộn ruột vì sặc nước bọt vì cười ;))

Con vẹt dỗi mẹ

Sáng nay 7h em đã dậy. Bố vẫn ngủ khò. Dù em giở bài bắt mẹ ngủ thêm để đợi bố nhưng mẹ phải dậy luôn vì còn dẫn cô Dung ra chợ. Mẹ đánh răng rửa đít cho em xong chưa thấy bố dậy thế là mẹ bảo mẹ dắt em sang cô Xinh ăn sáng. Mẹ vừa nói xong, cầm tay em dắt đi được hai ba bước em khóc um lên. Hóa ra là em không chịu đi sang cô Xinh ăn sáng nếu chưa được chơi với bố. Thế là mẹ cho vào gọi bố dậy. Mếu máo làm nũng với bố tí rồi mẹ lại dắt sang cô Xinh ăn sáng như thường.

Mẹ đi chợ.

Mẹ về.

Mẹ vào phòng em, bế em. Mẹ nựng: Mẹ yêu em lắm!
Em lắc đầu: Mẹ chả yêu em đâu! Chả yêu đâu!

Rồi em chạy đi không thèm mẹ bế. Hóa ra là giận chuyện ban sáng.

Ối giời, câu này học được từ cô Xinh khi cô nói đùa, giờ đem ra giận dỗi mẹ. Đúng là đồ con vẹt láu cá!

Sắp phải cho đi học thôi không thì cái gì cũng nhem nhẻm, hư người ra!!!

Hội thoại mới

1.

Mẹ bế Hạnh Nguyên lê tỉ tê: Mẹ yêu con lắm! Con yêu mẹ không?
Em ôm cổ mẹ dõng dạc: Yêu bố lắm!
Rồi em cười như nắc nẻ. Em "phũ phàng" chưa!!! Tất nhiên thi thoảng mẹ hỏi một cách năn nỉ thì em cũng đành ban cho một câu: yêu mẹ nắm...!

2.

Trưa. Em rủ mẹ ra cầu trượt mini. Em trèo lên ngồi xuống bậc thang cao nhất rồi vẫy tay: Mẹ lên đây đi! Mẹ ngồi đây đi!
Mẹ chả vờ nghé mông vào rồi thều thào: Chật quá! Mẹ không thể ngồi chung được!
Em nhe răng: Mẹ nhố nhăng! Mẹ nhố nhăng lắm!!!
Trình con vẹt nhem nhẻm của em ngày càng cao siêu, tự nhiên em móc được từ nhố nhăng ở đâu ra dành tặng mẹ...hự hự...

3.

Cứ thấy mẹ là em kêu: "Cạc! Cạc!" và em bảo: "Bế em đi cạc cạc!" Ý là đi ra laptop chăn vịt trên FB cùng mẹ đấy ạ :D

Thử đi học buổi đầu tiên

Hôm nay, 16/8/09 mình và Cảnh Kỳ tức Zumbo rủ nhau đến lớp Sol nest của cô Châu Anh. Hôm nay chính thức là ngày đầu tiên trong đời chúng mình tham dự một lớp học.

Lớp học có hơn chục bạn nhí từ 14 tháng tuổi đến 20 tháng, sàn sàn nhau. Đa số các bạn đều mạnh dạn. Chỉ có một bạn khóc nhè và vài bạn quấn mẹ. Mình và Zumbo chẳng lạ gì ai, thấy đông bạn thích quá hớn hở chạy vào luôn. Vả lại đi học cùng mẹ nên có gì mà sợ cơ chứ.

Buổi đầu học toàn các thứ vui vẻ. Nhảy múa làm động tác thể hiện phản ứng với âm nhạc. Cô Châu Anh vừa xinh vừa dịu dàng vừa đàn hay. Cô đàn toàn các bài quen thuộc nên chúng mình thích lắm. Thích nhất là đoạn mẹ bế nhảy theo vòng tròn, nhanh chậm theo tiếng nhạc rồi bất ngờ dừng khựng một phát khi cô ngừng đàn làm cả lớp cười như nắc nẻ. Bọn mình học bài gõ nhịp theo tiết tấu nhanh chậm, dậm chân lắc lư theo nhạc, và tham gia màn chèo thuyền tưởng tượng rất khoái chí.

Giờ giải lao cô Châu Anh bế mình và cho mình chơi piano cùng. Mình sướng quá cứ túm chặt lấy tay cô đòi chơi mãi. Mình được cô khen là mạnh dạn vì cô nhìn rõ nét mặt hân hoan của mình khi được tham gia buổi học. Sau đó mình và Zumbo ngồi chung ghế, mỗi đứa chơi một đầu chiếc đàn thành một đoạn nhạc ngộ nghĩnh tưng bừng. Có lúc mình đành hanh mình ủn Zumbo tí ngã xuống ghế. Mình phải sửa, phải sửa tính tranh giành thôi!

Lẽ ra có cả Susu nhưng vì mẹ Susu lo lắng dịch H1N1 quá đâm ra hai chúng mình đi học thử trước, học hay quá, tuần sau phải kéo Susu liều theo mới được!

Mẹ ngủ! Bố dậy

Dạo này sáng sáng mình hay thức dậy trước bố và mẹ. Mình vừa mở mắt ra ngọ nguậy đã thấy mẹ mở mắt ra theo, mẹ thính thật. Bố thì vẫn ngủ khì lăn quay. Thế là mình lấy tay ủn vào mặt mẹ ra lệnh: "Mẹ ngủ!" Mẹ hiểu ý bèn nắm mắt (chả vờ) ngủ tiếp.

Mình đợi mãi, 5 phút trôi qua chẳng thấy bố dậy. Thế là lại giở bài sờ tóc mẹ, xoa đầu bố. Vần vò một tí thì gọi luôn: "Bố dậy!"

Mẹ trêu: "Mẹ đi rửa đít cho Nguyên thối nhé!"
Mình nịnh mẹ ngay (lắc đầu và xoa đầu mẹ): "Mẹ ngủ đi!"
Sau đó mình phải tích cực ủn ỉn bắt bố dậy. Một lát thì bố dậy và mình hớn hở "sai" bố đi "Rửa đít!"

Bố mình rất sướng vì mình nghiện bố nặng. Mẹ cũng sướng vì nhàn