Thursday, July 02, 2009

Khi yêu tình chỉ là tình




Tất nhiên cứ chờ đợi mãi, nghe quảng cáo và chơi trò quảng cáo mãi rồi cũng đến lúc cầm được cuốn truyện. Vì có "tay trong" đắc lực nên "Bản tặng Bơ và cho phép mẹ cháu đọc ké" được chuyển giao ngay lúc còn nóng sốt hôi hổi như bánh mỳ vừa ra lò. Trân trọng cám ơn vợ chồng Dịch giả Cao Việt Dũng.


Đọc xong "Những mối tình nực cười", trong đó đã từng một lần đọc "Trò chơi xin quá giang" mà lần này có tên gọi mới là "Chơi trò xin đi nhờ xe", có chút vui cười, nhiều đoạn hoàn toàn có thể cười được. Tất nhiên "sẽ không ai cười" theo đúng nghĩa cười sung sướng, cười hỉ hả, cười hân hoan, chỉ cười kiểu kèm theo câu cảm thán "tởm thật" (nguyên văn hehe) và không còn hoài nghi thêm gì nữa.


Khi yêu tình chỉ là tình/Ngộ rồi mới thấy...


Chuyện khôi hài nhất có lẽ chính là câu chuyện cuối có nhan đề: "Edouard và Chúa". Đức tin linh thiêng đặt vào Chúa, vẻ đẹp tinh khôi thuần khiết đặt trong tình yêu thực tế có khi chỉ là nơi trú ẩn cho bản năng thèm muốn nhục dục rất cơ bản của con người. Kundera không châm biếm, bài xích cũng chẳng đề cao các giá trị đạo đức, ông chỉ nhẹ nhàng vào vai một "bài giảng" dựa trên kinh nghiệm thành thực của đàn ông, diễn giải, tranh biện và mô tả suy nghĩ và hành động của nam giới khi tham gia một tình yêu với tiêu chí chân thành đồng thời cho phép mình tạo ra "âm mưu chiếm đoạt" để rồi lại rơi vào chính "cái bẫy" khôi hài của tình dục.


Chuyện để lại nhiều băn khoăn suy nghĩ nhất có lẽ là "Người chết cũ phải nhường chỗ cho người chết mới". Đọc để một lần nữa thấm thía rằng thời gian và tuổi trẻ trên thực tế qua đi nhanh chóng hơn nhiều so với những gì người ta vẫn thường nghĩ. Tình dục trong tình yêu, lại một lần nữa khẳng định nó chỉ có thể nguyên vẹn là chính nó khi người ta hoàn toàn trẻ cả về thể chất, sinh lý, lẫn tâm hồn. Ký ức chỉ có thể kéo dài ảo tưởng của tuổi trẻ trong tâm hồn. Nhưng ký ức không thể nuôi dưỡng tình yêu để đánh bại hoàn toàn sự lão hoá mà con người trong một khoảnh khắc khát khao nào đó đã lầm tưởng rằng có thể quên đi quy luật già cỗi rất đỗi hiển nhiên này.


Chuyện không bị tiêu tan nhanh chóng sau khi đọc là một chuyện có vẻ "hiền lành" nhất trong 7 truyện ngắn. Chuyện kể về một trò chơi có tên "Chơi trò xin đi nhờ xe". Trò chơi rộng mở, cuốn hút như một liều thuốc phiện dành cho những người trẻ tuổi đang bắt đầu khám phá bức màn tình yêu. Trò chơi cho phép hai người đang yêu nhau tinh khôi tha thiết một lần cởi bỏ cái giới hạn tù túng mà chính họ đã ngây thơ đặt ra để hoá thân thành hai kẻ xa lạ. Một anh tài xế với một cô gái xin đi nhờ xe nảy nở một chuyện ve vãn thường tình. Trong trò chơi, các nhân vật cho là họ hoàn toàn tự do hoá thân chính mình vào một ai khác. Nhưng thực tế họ đã rơi vào cái bẫy của trò chơi. Vì luật chơi là tự do thể hiện nên lý trí hoàn toàn không còn tác dụng để cảnh tỉnh tâm hồn. Lý trí của người trẻ tuổi trong trò chơi chắc chỉ như lý trí của người trẻ tuổi đang hăng hái khám phá sự diệu kỳ của liều thuốc phiện. Tâm hồn người trẻ tuổi trong tình yêu còn non nớt vì đang hồi say sưa nhiệt thành, chân thành, tâm hồn chưa bị bóc trần bởi những cám dỗ bên lề sự "sống lâu nhàm chán". Điều đọng lại là, dù sao thì một lần nữa tuổi trẻ lại có ý tuyên ngôn rằng tình yêu thiết tha thuần khiết thường chỉ thuộc về tuổi trẻ, nơi có sự đòi hỏi cao nhất về sự thuần khiết trong tâm hồn từ cả hai phía.


Phụ nữ rất nên thưởng thức bộ sưu tầm các mối tình trong cuốn truyện này để: i)hoặc là sẽ cười và rủa thầm "tởm thật"; ii)hoặc là sẽ hoài nghi, lo lắng và nâng cao tinh thần cảnh giác khi đang tham gia một tình yêu. Đấy là lời tổng kết ngắn gọn khi đọc xong Tranh biện và những chuyện còn lại. Bằng hành văn minh mẫn, tao nhã và súc tích kết hợp với sự hài hước hom hóm tinh nghịch trong từng kinh nghiệm (những kinh nghiệm thật ra đâu đó rất đời thường ngay quanh ta), Milan Kundera đã vén lên một bức màn để đàn ông chỉ có hỉ hả thừa nhận còn đàn bà: i)hoặc là nhẹ nhõm thấu hiểu và tặc lưỡi thông cảm; ii) hoặc là nâng cao tinh thần cảnh giác; iii) thậm chí có khả năng đồng loã với những hành động của đàn ông trong câu chuyện tình yêu hay tình dục trên bàn cân này.


Đọc xong, cá nhân tôi thấy đàn ông có nhiều kinh nghiệm "tởm thật" (hic hic). Đôi khi chính đàn bà cũng tởm (theo cách nào đó). Chúng ta cùng cần phải đề cao cảnh giác nhưng đừng mất hết niềm tin vào tình yêu hề hề. Tôi không hoài nghi gì nữa. Có những giá trị trong tình yêu thực sự vẫn luôn tồn tại, nhưng con người càng lão hoá thì các giá trị cũng lão hoá theo (một tí) mà thôi. Và tôi nhớ bài thơ "Đồng dao cho người lớn", mà rằng:


có cánh rừng chết vẫn xanh trong tôi

có con người sống mà như qua đời


có câu trả lời biến thành câu hỏi

có kẻ ngoại tình ngỡ là tiệc cưới


có cha có mẹ có trẻ mồ côi

có ông trăng tròn nào phải mâm xôi


có cả đất trời mà không nhà ở

có vui nho nhỏ có buồn mênh mông


mà thuyền vẫn sông mà xanh vẫn cỏ

mà đời vẫn say mà hồn vẫn gió


có thương có nhớ có khóc có cười

có cái chớp mắt đã nghìn năm trôi.

8 comments:

Goldmund said...

ganh tị quá. Bơ được tặng sao Alpha và Pi không được tặng?

Nhị Linh said...

vì Bơ đã có dấu hiệu biết yêu trong khi Alpha và Bi hình như chưa biểu hiện :)

LSD said...

hi hi Alpha với Bi ghen mạnh lên tị nữa đi :D

Goldmund said...

Pi, không phải Bi, trời ơi

LSD said...

Xin lỗi em Pi, cô là chúa viết sai lỗi chính tả :( Giời ơi!

dipblucee said...

Hic, thế đã có trên sạp chưa chị để em đi mua.

LSD said...

Có rồi đấy em. Đi mua chưa?

dipblucee said...

hôm nay em chạy ra nhà sách mà không tìm thấy cuốn này. chậc, chán quá.