Saturday, June 13, 2009

Mách mẹ

Trưa nay nàng leo cầu trượt phi nhanh quá ngã oạch. Mẹ sang phòng xem, nàng vội vàng lao tới kể lể chuyện ếch ộp, cầm tay mẹ dí vào xoa xoa chỗ đau ở đầu.

Mẹ: Vì sao con ngã?
Bơ: ...các cô (học được từ này sõi rồi) - chỉ vào cô (định đổ tội linh tinh đây) rồi chỉ tay vào cầu trượt
Mẹ: Không phải, là do Bơ thiếu cẩn thận, Bơ tụt nhanh quá đúng không?
Bơ: cười khành khạch dụi đầu vào mẹ rồi cấu mẹ một cái đau điếng!

Sau đó nàng hả hê tiếp tục chơi cầu trượt, quên hẳn chỗ đau trên đầu.
Từ sau hôm đi chơi Đồ Sơn thấy nàng "vương tướng" quá - về nhà bị mẹ khừ cho vào khuôn phép. Nàng ăn uống ngon miệng hơn. Vui chơi điều độ hơn. Mẹ quan tâm nhiều nên lúc nào cũng vui vẻ hơn hớn ra mặt. Dạo này bạn quay lại đòi ăn...bột (cháo sườn, bột tôm...etc nấu bằng bột gạo tẻ) - thứ mà xưa kia bạn không chịu ăn bao giờ. Nàng đang tập chạy. Trong mọi hoàn cảnh đã chính thức bye bye bò. Sốt ruột quá, mãi nàng mới chịu bỏ bò để đi bằng 2 chân cho ra hồn!

Nàng đòi mẹ quay ghế một vòng rồi dừng lại ngây thơ tạo dáng. Mẹ đùa: điệu thế!Nàng cười: khành khạch!

Mẹ trêu: lè lưỡi chụp ảnh đi! Và nàng lè lưỡi nhem nhẻm :D

Friday, June 12, 2009

Bye bye bò

Bạn Bơ hai hôm nay đã hoàn toàn không bò nữa. Để di chuyển trong nhà bạn chỉ dùng 2 chân. Bạn vừa đi vừa bê cuốn truyện trông lặc lè như con gấu.

Trưa nay trong bữa cơm, bạn đi đến chui tót lên lòng mẹ rồi...tồ một bãi to tướng. Không biết hối hận lại còn dẻo mỏ: "ồồ ồ tồô" rồi cười khanh khách.

Bố mẹ đang tích cực cho bạn đi chơi chỗ đông trẻ con mỗi chiều chiều để bạn sớm biết chạy. Đi chơi gặp các anh chị và các bạn thi nhau chạy Bơ ta từ nhút nhát chuyển sang quen dần rồi hỉ hả đi theo.

Như vậy đến 15 tháng rưỡi mới biết đi tốt - coi như cũng không đến nỗi quá chậm. Hai mẹ con lại tích cực dạy dỗ nhau vậy - bố mày vênh mặt lên yêu cầu thế :D

Thursday, June 11, 2009

7 năm - Chưa mòn giấc mơ


Thật ra thì đời chưa có giấc mơ gì nên 70 năm nữa cũng chẳng mòn.

Khâm phục những em như em Nguyệt Ca suốt 7 năm ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng tổ chức chỗ chơi bời cho các bạn thì đúng là mong em đừng mòn những giấc mơ.

Chiều nay uể oải quá. Mắt díp lại. Thể trạng thế này đi hát hò chắc hét khoẻ lắm...

Đến bây giờ kiểm điểm lại, hoá ra giấc mơ duy nhất trong đời là tất cả đều khoẻ mạnh không cần đến thuốc thang và bệnh viện.

Nghe tin mẹ bạn bị ung thư mổ xong đã tỉnh, đã về phòng, cũng thấy mừng mừng. Còn cả quá trình khó khăn trước mắt, nhưng chắc chắn rồi khó khăn nào cũng phải qua hết cả thôi...

Mấy ngày tự nhiên cũng hay nghĩ linh tinh về chuyện sức khoẻ của những người trong nhà, có những thứ rõ mười mươi nhưng cầu trời vẫn anh lành. Còn mọi người trong nhà hay nghĩ đến khả năng bệnh tật có thể xảy ra với con lười vận động, gầy nhom gù còm như mình - ấy thế mà còi còi tí nhưng lại dai sức lắm, quanh năm ngày tháng có khi chẳng nằm bẹp một ngày nào.

Giờ nghĩ lại, sợ nhất phải vào viện. Hồi trông con phẫu thuật trong viện mới đau đớn chứng kiến sao xã hội VN mình còn nhiều thứ trớ trêu khốn khổ khốn nạn thế. Muốn nhìn thấy rõ cứ vào viện, mọi thứ phơi bày thẳng cẳng ra hết cả! Đến mức dạo ấy, chỉ dám tin tưởng giao con cho chồng trông đúng 2 tiếng mỗi chiều, tranh thủ về nhà tắm gội lùa vội bát cơm rồi lại thoăn thoắt quay lại ngay. Không dám giao cho ông bà hay bất cứ người nào chỉ sợ xểnh một cái đến giờ tiêm, giờ truyền, giờ này giờ nọ của con mà không nhạy cảm xử trí thì hậu quả kiểu gì cũng có thể xảy ra. Những chuyện đại loại như hai y tá thù nhau hại nhau vào sổ tiêm sai đơn vị kháng sinh, chị y tá bị chơi xỏ tiêm nhầm liều thuốc làm bệnh nhân sốc thuốc rồi bị chịu kiểm điểm, hay có bác sỹ ngoại khoa dốt nát kém cỏi chỉ chuyên được sắp lịch mổ cho các cháu bé nghèo kiết xác - tiền ăn còn chẳng có huống chi tiền viện phí, tiền này tiền nọ. Có cháu mổ xong bị dính ruột lại vào gặp bác "được" bác tiếp tục mổ lại. Y tá bác sỹ trong giờ kiểm sổ mỗi sáng chỉ thản thiên hả hê mang chuyện ra làm quà chê cười "tài năng kém cỏi" của tay bác sỹ bất tài nọ. Hay những chuyện cỏn con vặt vãnh như chẳng may quên không dúi vào tay bà tạp vụ chuyên phát chăn ga mỗi sáng 5 hay 10 ngàn đồng bạc lẻ là kiểu gì cả ngày phải nằm trên cái ga bẩn thỉu loang lổ đầy vết thương dịch không tài nào tẩy sạch. Đau đáu hơn cả là mỗi lần ra vào bệnh viện phải nhìn tận mắt dãy bệnh nhân nghèo khốn đằng đẵng bám vào một hành lang vô vọng không lối thoát...

Thôi, dừng lại vậy. Không lại phun hết ra mà chẳng giải quyết được việc gì. Rồi chỉ tổ gây hiềm khích sâu xa, khoét thêm cái miệng độc ác tàn bạo của cái bệnh viện khốn khổ khốn nạn, đành cam chịu biết thừa không có nó tồn tại thì con em kể cả nghèo đói lẫn không nghèo đói của chúng ta càng vô vọng hơn...

Chúc tất cả mạnh khoẻ. Có khoẻ là có tiền và có nhiều ước mong xây dựng XH ngày càng tử tế như "hồi xưa"...

Tuesday, June 09, 2009

Bài tổng kết dài


Đồng chí Bơ đang chán ăn triệt để. Chán tất cả các đồ ăn trừ món sữa chua hoa quả. Mẹ đang tập cho bạn ăn cơm nát cùng thức ăn nấu riêng và canh. Dạo này bữa sáng Bơ không ăn cháo mà ăn cereal trộn sữa với bánh quy, có hôm trộn thêm sữa chua. Tuy không hào hứng lắm, nhưng hễ có vị sữa chua và khác mùi vị cháo là bạn cố gắng ăn hết một chén.

Trưa nay mẹ bày mấy cái bát xinh xinh nhỏ xíu. Một bát cơm. Một bát cháo. Một bát canh rau. Một bát thịt băm sốt cà chua. Mẹ hỏi: "Con ăn cháo hay cơm?". Bơ: Cơm- cơm. Thế là mẹ cho bạn ăn cơm với thịt. Ăn cơm có vẻ vui nhưng bạn chưa ăn được nhiều, chừng sáu bảy thìa cơm lại nhổ thẳng thừng. Bạn nhai khá tốt, nhai thịt/rau/cơm rất kỹ rồi nuốt. Vừa ăn vừa bốc bả hoặc ngoáy thìa đút cơm cho mẹ vung vãi lung tung. Mẹ sốt ruột quay sang đút cháo cho bạn, thìa cháo vừa vào đến miệng bạn nhổ phắt rồi gào lên bực tức ra điều mẹ gian lận. Thế là mẹ phải rối rít xin lỗi mẹ sai ngay. Dụ khị bạn ăn thêm được một hai thìa cơm nữa thì mẹ đầu hàng vì bạn nhổ ra tay rồi bôi đầy lên áo. Bạn ngày càng sáng tác nhiều trò quái quái (thở dài). Bạn lên nhà, dụ dỗ mãi mới chịu uống thêm 100ml sữa. Thế là kết thúc bữa trưa.

Mẹ rất sốt ruột, nhưng dù sao cũng phải cố gắng kiên trì thay đổi các món ăn, tập cho bạn các món ăn mới để bạn nhanh chóng qua giai đoạn chán ăn. Hiện nay một ngày Bơ ăn được những thứ sau:

- 7h30 sáng ngủ dậy uống 100-150ml sữa (dạo này sữa cũng chê) + ăn 5 thìa cereal trộn sữa tương đương 1/2 bát ăn cơm - có hôm thêm 1 hũ sữa chua hoa quả
- 10h sáng: uống 1 ly nước cam hoặc 190gr hoa quả
- 12h-12h30 trưa: hôm nào có cháo sườn (bột) thì chén được một bát con. Các món cháo khác chỉ ăn một tẹo hoặc có hôm không chịu ăn thìa nào. Đang tập ăn cơm, ăn được 6-7 thìa con. Có hôm bạn vui vẻ bạn ăn hết 50gr thịt lươn xào hoặc 2 con tôm bóc vỏ băm nhỏ rim mắm. Tôm và lươn là hai món bạn thích nhưng đến tối qua bạn bắt đầu chê tôm. Có hôm chịu uống thêm 100ml sữa bổ sung sau khi không chịu ăn gì. Hôm nào ăn tạm ổn thì mẹ không dỗ ăn sữa ngay.
- 5h chiều khi ngủ dậy: bạn chén 60gr pho mát tươi hoa quả hoặc 1 hộp váng sữa sau khi uống 150ml sữa.
- 7htối: ăn cháo hoặc ăn cơm cùng bố mẹ. Tình trạng rất giống các bữa trưa. Hôm qua bạn chỉ ăn vã rau và cơm không, không chịu ăn cháo. Sau đó bạn uống được 130ml sữa.
- 9h-9h30 tối: từ chối ăn cháo. Chỉ vui vẻ với các món pho mát tưoi hoặc sữa chua. Không chịu uống sữa. Có hôm lúc bạn đi ngủ mẹ nhồi thêm 100ml sữa vừa ngủ vừa tu để yên tâm ngủ suốt đêm đến sáng.

Như vậy, vấn đề ở chỗ 2 bữa trưa và tối đang rất nan giải. Mẹ cũng đang thử cả mỳ miến phở nhưng bạn chê tất. Từ bé đến giờ bạn rất thờ ơ với các loại mỳ miến.

Bơ sang tháng 16:
- Nặng tròn 10kg, dài 78-79 cm. Hai tháng nay không tăng chiều dài. Cân nặng có tăng một chút xíu.
- Đã đi vòng quanh nhà một mình. Vẫn rất lươì đi, mải bò cho nhanh. Ra lăng bác hoặc tượng đài Lý Thái Tổ chỗ đông người rất nhát, cứ nằng nặc bắt mẹ chìa ngón tay ra cho bạn dắt - không dám đi một mình. Mẹ phải chăm chỉ cho bạn đi chơi nhiều hơn.
- Nói khá tốt một số từ: Mẹ - Bố- Các cô- ô tô- nhà mình - bây giờ - Bơ - Bà. Từ Bố kém sõi nhất.
- Nhại tốt nhiều từ
- Bắt chước tiếng kêu của mèo và chó
- Thích chơi Nu na nu nống, chi chi chành chành, leo trèo cầu trượt rất giỏi.
- Đã giảm tính cáu gắt và khóc dai. Đây là hậu quả cho sự kiện bố mẹ lẩn đi chơi 4 ngày để bạn ở nhà fullday với bà - bà chiều quá nên bạn thành vương tướng.
- Vẫn còn hay vứt đồ khi cáu giận bực tức
- Hay đùa tếu táo: lè lưỡi, trợn mắt trêu mẹ. Giả vờ cắn mũi cắn tay bố mẹ rồi kêu toáng lên
- Đang tập đánh răng, súc miệng
-Nhu cầu nghe nhạc thiếu nhi ngày càng cao. Mỗi sáng mỗi tối đều chỉ định mẹ bật đúng đĩa nhạc thiếu nhi của bạn.
- Thích nhất là mỗi tối mẹ/bố "yêu cầu" " Bơ yêu bố/mẹ đi là bạn dịu dàng bò/đi đến trèo lên bụng bố/mẹ, áp mặt vào ngực bố/mẹ, ôm chặt hai tay vào người bố mẹ nhắm mắt kéo dài âm thanh : "iiiêu iiiiêu"

Sunday, June 07, 2009

Bơ đi chơi lăng Bác




Mẹ đi vắng thì kiểu gì bố cũng mang Bơ ra nghịch. Mẹ về bố tí tởn khoe hôm nay con gái chính thức biết ngồi bám thùng ba bánh một mình (chả cần mẹ) đi dạo chơi một vòng. Bố kể Bơ vui lắm! Đi gần đến nhà còn chỉ tay nói "Nhà mình!" rất sõi nữa.

Hôm nay bố lại vác ba bánh đi bênh thuyền cùng các cụ OF. Chiều buồn buồn mẹ mang little cub ra chở Bơ đi lăng Bác. Bơ đi xe ôm mẹ chặt lắm. Cô Xinh ngồi sau canh chừng. Ra lăng Bác sao mà Bơ nhát quá, tại ít đi chơi, nên cứ bám đít mẹ, bắt mẹ dắt suốt. Nhìn các anh chị chạy nhảy Bơ thích lắm nhưng nhát không dám ra chơi cùng. Mãi đến lúc gần về thì hẩy tay mẹ ra đòi đi tung tăng ra xem...thùng rác. Về đến cổng Bơ tuôn một tràng: "Nhà mình! Nhà mình! Nhà mình!!!" rất phê

À mà Little cub của mẹ cũng phê chả kém gì ba bánh của bố, Bơ nhỉ.

Thursday, June 04, 2009

Bơ tếu

Bơ đã nói rất sõi từ Mẹ. Chủ điểm tuần này đang ôn luyện nói sõi từ Bố - từ Cô chứ không phải cứ Ố! và Ô!

Bình thường:
Mẹ/Bố: Bơ gọi Mẹ đi
Bơ: Mẹ!
Mẹ/Bố: Bơ gọi Bố đi
Bơ: Ố!
Mẹ/Bố: Bố! Bố! Con nhắc lại đi

Tối nay sau khi nàng phởn chí đã tự mình dạo bằng hai chân chơi trên sân bê tông trước cửa chùa không cần ai dắt, trong bữa ăn nàng vui đùa:

Bố: Bơ gọi Mẹ đi!
Bơ: Bố!
Bố: Gọi Mẹ mà con!
Bơ: Bố!
Bố: Thế con gọi Bố đi!
Bơ: Mẹ! Mẹ!
Bố: Bơ gọi Mẹ đi!
Bơ: Bố!
Con gọi Bố đi!
Mẹ!
...
Nàng cười khanh khách - bố mẹ hiểu ý là nàng đang jocking thế là hai bố con tiếp tục hỏi nhau rồi cười hả hê vì trò trả lời "gian lận" của nàng.

Bơ thật là đứa khù khoằm lắm đây!

Wednesday, June 03, 2009

Quanh ta tiếng chuông chùa

7h30 sáng có tiếng văn nghệ. Ở đây làng xã, ngoài chiếc loa phường ngọng níu nô mỗi sáng thì còn có tiết mục ca hát ở bên Đình hoặc bên Chùa. Nhà kẹp giữa Đình với Chùa, đứng ở ban công sau nhìn tỏ cả sân Đình sân Chùa, cho nên chuyện làm khán giả trung thành của các chương trình văn nghệ là chuyện cơm bữa.Sáng ra chưa ngồi vào bàn làm việc, chỉ nghe, chưa biết văn nghệ bên Đình hay bên Chùa.Văn nghệ mở màn bằng tiết mục Trống cơm - các cháu thiếu nhi hát lời tân thời cải biên chắc do các cô cải biên. Các cháu ngọng níu nô như noa phường oang oang mỗi sáng. Các cháu hát: Hà Lội tang tình em mến, ấy mấy nà nà em yêu ối mấy yêu nà yêu ...í em yêu.Văn nghệ tiếp theo bằng một lô thập cẩm hết ca trù ả đào đến chèo cải biên - lời lẽ cải biên kinh vãi hồn. Đến khi văn nghệ âm âm u u đoạn dàn hợp xướng" Thầy đã đến chúng con xin chào thầy. Thầy đã đến chúng con biết làm gì đây? Thầy là ánh sáng dẫn đường, Nam mô a di chúng con đi theo thầy..." tôi không chịu nổi nữa, đang ngồi ị trong toilet phải nhanh chóng chùi nhanh nhanh còn nghển cổ ra ban công sau xem Đình hay Chùa gì mà kinh thế!À thì ra là lễ khánh thành đúc chuông bên Chùa Tam Bảo - Tứ Liên. Với tư cách một thính giả thường xuyên, tôi tuyên bố văn nghệ Chùa thua đứt văn nghệ Đình. Tháng trước văn nghệ Đình khua tôi dậy từ 6h sáng nhưng trả ơn bằng khúc ả đào "Tống biệt" cứ gọi là lâm ly vỗ vào đùi đen đét, tôi không những chẳng giận mà còn dỏng tai nghe.Quanh nhà tôi ngày nào sớm tối cũng có tiếng chuông chùa. Tiếng chuông đồng nhỏ treo trên tầng vọng lâu hướng ra Hồ Tây ngân nga thanh thanh theo cái dáng gầy gầy guộc guộc của sư già hoặc ni cô trẻ. Những ngày mưa gió bão bùng, những ngày mù sương, tiếng chuông vẫn đều đặn sớm sớm lẫn cùng tiếng chim, chiều chiều hoà cùng bóng hoàng hôn. Sư già, ni cô trẻ chân chất giản dị, kể cả. Thật đến mức mới trông mặt tôi có vẻ buồn bã đã ngỏ ý rủ sang đồ xôi đóng oản cùng các già làng mỗi ngày một ngày rằm cho khuây khoả(tôi chưa chịu nghĩ mình đã tội nghiệp đến mức ấy nên chưa nhập cuộc).Sáng nay quanh đây vẫn tiếng chuông chùa. Nhưng một tiếng chuông to lanh lảnh đanh đanh hoành tráng. Chuông mới không biết bày chỗ nào mà vang thế. Chuông mới lẫn trong tiếng thiếu nhi ca "ơn thầy, ơn nhờ thầy đã dìu dắt, ư hồi ư a hồi ha. Dù gian khó không quản công thầy, ước mơ ấy đã có thầy dìu con a hồi a hư ồi hư à hứ hồi ừ". Sản phẩm này, chương trình văn nghệ này ắt hẳn của Sư thầy - sư chủ trì.Còn nhớ đêm 30 Tết năm nay, đúng giao thừa hai vợ chồng hân hoan định bước chân vào cửa chùa bèn bị Sư thầy đứng ngoài cửa ngăn lại. Thầy thẳng thắn nói: Đợi thầy vào xông chùa đã. Thầy phải tự xông thì mới làm ăn được. Năm nào chẳng may khách vãng lai xông là làm ăn không ra gì. Năm nay thầy xây mới lại chùa, đang quyên 6tỷ với kế hoạch đúc chuông, toàn việc đại sự, thầy không thể không cẩn thận...Và giờ chùa đã xây mới hoàn toàn. Ba gian nhà ngói lịch sử 300 năm - Tam Bảo bỗng chốc đâu mất. Vườn bưởi trĩu quả đâu mất. Vườn nhãn líu lo tiếng chim đâu mất. Mái ngói rêu phong những ba trăm năm đâu mất. Tủ kinh Phật thiêng liêng đâu mất. Chỉ còn ba gian nhà mới hai tầng khang trang như chùa miền Nam và tiếng chuông oang oang một sớm khánh thành.Tiếng văn nghệ còn lảnh lót ấy mấy a: giấc mơ đã có thầy dìu dắt, dù gian khó cũng không quản công thầy, a hồi a, hư ồi ư nà em đi đi vào chùa...
-------
Chùa Tứ Tổng thường được gọi là chùa Tứ Liên, tên chữ là Chùa Tam Bảo, tọa lạc ở xã Tứ Liên, huyện Từ Liêm, thành phố Hà Nội. Chùa được dựng vào thời Hậu Lê. Tài liệu của chùa cho biết chùa được dựng vào đời Vua Lê Thần Tông, năm Đức Long thứ ba (1631). Chùa được trùng tu nhiều lần.

Năm 1992, Sư cô Thích nữ Đàm Đoan đã tổ chức trùng tạo ngôi chùa bằng vật liệu kiên cố, khánh thành ngày 20-10-1992. Chánh điện được bài trí tôn nghiêm.

Năm 2009, Sư thầy (sẽ hỏi tên sau) đã xây mới Chùa hoàn toàn khang trang hiện đại - tự giác không cần nhận danh hiệu "Di tích bảo tồn văn hoá" của các ban ngành :D

LSD con


Sau một thời gian dài lười biếng ghi Nhật ký cho con...từ hôm nay sẽ tiếp tục ghi trên blogger để qua thăm bạn Nyah cho tiện.

Từ hôm đi Đồ Sơn về, Bơ rất vui vẻ vì được mẹ chăm sóc cả ngày. Mẹ nấu ăn, thay đổi khẩu vị, mẹ dạy Bơ đi, đọc Cá sấu Ghena theo sự chỉ đạo của Bơ, giải thích cho Bơ thường xuyên mỗi khi muốn Bơ không hay đừng làm cái này cái nọ càn quấy. Bơ nghịch và khá "phức tạp"..mẫu người này thì chắc chắn không thể thiếu... mẹ được rồi. Mà làm gì có mẫu người nào có thể lớn lên thiếu mẹ đâu nhỉ...
------
Để bữa ăn trở nên thú vị, Bơ và mẹ chơi trò xúc cho nhau ăn. Bơ cầm thìa xúc cháo cho mẹ đồng thời há cái miệng nhỏ nhỏ xinh xinh ra đón thìa cháo mẹ đưa vào. Bôi được tí cháo vào miệng mẹ còn hầu hết là vào má và mũi - thậm chí Bơ cố tình muốn đút vào mũi mẹ, đút "nhầm" rồi cười khanh khách. Con gái mẹ thật nghịch! Không khéo rồi cũng có lúc cầm tông đơ nằng nặc đòi bố húi cua như mẹ ngày xưa. Lúc đấy có thể mẹ cũng hành động giống ông ngoại, húi cho một lần trọc lốc - ra đường may ô quần đùi đâu đâu cũng tưởng thằng cu rồi đến lúc "phải lòng" một bạn giai thì cuống quýt chờ tóc mau dài. Chẳng có gì phải khắt khe cả, mẹ là bản sao của ông ngoại, Bơ có thể là một bản sao tính cách của mẹ. Vấn đề làm sao để Bơ tiến bộ hơn mẹ thì tốt quá rồi!

Bơ có năng khiếu leo trèo. Từ hôm chuyển sang nhà mới, bố lắp bộ cầu trượt xích đu bóng rổ to như ở trường mẫu giáo, Bơ suốt ngày tí toáy leo leo trèo trèo tụt lên tụt xuống. Hôm nay nàng chính thức tự tin trèo lên ván trượt bằng đường cầu trượt, bám hai tay vào hai bên thành trượt trèo ngược lên đỉnh - không thèm trèo bên đường bậc thang nữa. Trèo lên đỉnh cầu trượt thì í ới vẫy tay gọi Mẹ! Mẹ! ra nhờ mẹ giữ tay xoay người nằm ngửa ra trượt xuống. Chơi cầu trượt té mấy lần vì bước hụt cầu thang nhưng chưa sợ. Mếu xong oà khóc xong lại tiếp tục tí toáy. Bơ có năng khiếu trèo. Mẹ xưa kia cũng vậy. Đi học là trèo tót lên ngọn cây ngồi vắt va vắt vẻo nhằn nắm xôi. Mẹ thường xuyên trèo tường vào lớp vì toàn đi học muộn. Tóm lại mẹ cũng từng rất hay leo trèo và đu xà đơn.

Nhắc đến chuyện xà đơn. Bơ chơi trò đu xà đơn và lộn nhào với bố rất siêu. Bơ nắm chặt hai ngón tay bố văng như đu xích quay cười khanh khách. Sau đó dừng lại chổng mông nắm tay bố lộn một vòng như con khỉ. Ai đến nhà xem Bơ diễn trò này cũng hết hồn. Bố khoái lắm. Trò này là công lao bố rèn luyện cho Bơ từ 15 ngày tuổi. Hôm nay khi chơi cầu trượt, Bơ bước hụt chân hai tay chỉ kịp bám vào bậc thang trên cùng, treo người lơ lửng không bị ngã. Tất cả là nhờ lực từ hai cánh tay Bơ khá khoẻ sau quá trình luyện tập trò "xà đơn" với bố.

Bơ đang trong giai đoạn hay bực mình, cáu giận, hay vứt đồ và phản kháng dữ dội. Đây là hậu quả do mẹ gây ra. Mẹ rất ân hận vì đã lơ là Bơ suốt thời gian vừa qua...Nhưng thực tế, chắc chắn sẽ cải thiện được. Hai ngày chơi fulltime với mẹ, mẹ đã hạn chế được hành vi này rất nhiều. Bơ nằng nặc đòi ra sân chơi giữa trưa nắng thì mẹ giải thích rồi rủ Bơ đọc Cá sấu Ghena. Những lời giải thích xem ra bắt đầu đã có tác dụng. Bơ hiểu và rất nhạy cảm nên việc giao tiếp giảng giải không phải quá khó khăn. Việc đầu tiên mẹ đang làm là chỉnh dần sự "hung hăng bực tức", giải toả stress cho Bơ đồng thời chỉ dẫn cho cô Xinh biết cách chơi với Bơ hơn. Cô Xinh rất ít nói, cả ngày chỉ lầm lũi chỉ sách cho Bơ xem, không biết dỗ chuyện trẻ nhỏ, trình độ văn hoá hết lớp 5. Cô làm tốt vai trò của một cô bế theo nghĩa đen. Điều này chỉ ok khi Bơ còn ẵm ngửa chứ đến giờ thì 100% phản tác dụng. Được cái cô Xinh sạch sẽ và yêu thương Bơ, Bơ cũng quý cô Xinh nên mẹ sẽ cố gắng chỉ dẫn cho cô thêm. Làm thế nào để thời gian mẹ không ở nhà chuyện vui chơi của Bơ vẫn thú vị, không tẻ nhạt, dẫn đến việc Bơ hơi bị stress như hiện tại.

Thôi mẹ tạm thời đi ngủ đã. Ghi lại những nội dung này cũng là một cách giải toả stress cho mẹ. Cuộc sống còn dài con ạ, nhưng cũng không quá dài đâu. Điều quan trọng nhất với mẹ là mẹ đã bớt chán ghét bản thân mình. Mẹ bắt đầu thấy yêu bản thân hơn, yêu thương bố con nhiều hơn và vui vui khi nghĩ rằng mẹ đang kiên trì làm thế nào để một bản sao khác sẽ là bản sao tiến bộ hơn - khác hơn, tích cực và vui vẻ lâu dài hơn.

Mẹ nhớ những ngày còn sống với ông bà, dù lòng quay quắt đau đớn mẹ vẫn luôn giữ vững danh hiệu "thầy chèo" trong bữa cơm nhà. Khi nuôi dạy con mẹ càng thấm thía thán phục một số độc chiêu của ông ngoại - nhờ thế mà mẹ luôn là một đứa trẻ tốt, tử tế, trung thực cho dù rất ranh mãnh và hiếu động.

Monday, June 01, 2009

Tinh thần 1/6 bất diệt

Một số thứ tự nhận ra, kiểm điểm và đợi điều trị:

- Nuôi con một rất khó khăn. Đứa trẻ càng lớn càng dễ ích kỷ hoặc hơi tự kỷ do chỉ mải giải trí một mình với sách báo phim ảnh mà không có sự đối thoại giảng giải phân tích của bố mẹ. Bố thường xuyên đi uống bia về muộn. Ít khi có bữa cơm gia đình đầy đủ. Mẹ lúc nào cũng "báo bảo thế này, sách chỉ thế kia" - nhưng hóa ra lại rất tồ!

- Nuôi con nhà có hai oshin thừa thì rất thừa mà vẫn thiếu (giờ càng ngày mình càng thấy thích từ oshin, dùng từ giúp việc là kiểu gì cũng hỏng chứ đùa!), sống và làm việc tại một chỗ lại một số thứ thừa thừa thiếu thiếu, thêm chất xúc tác thi thoảng xuất hiện không đúng chức năng... Nếu mình hết nhịêt tình, buông xuôi, chán sống thì coi như bạn bé thành một sản phẩm "vương tướng chẳng ra gì". Hưởng ứng tinh thần 1/6 bất diệt, điều trị, điều trị, đại điều chỉnh!

- Già hẳn hết "ước mơ", hết là đà cành trúc - phật phờ cành mai. Hưởng ứng tinh thần 1/6 bất diệt, tạm thời tiếp tục "cải tạo" đời mẹ "củng cố" đời con thêm nữa xem sao.