Thursday, December 11, 2008

Nghĩ một lúc

Cố nhiên không thể thế được. Tôi có bổn phận của một người vợ, một người mẹ. Tôi cố trấn tĩnh những suy nghĩ muốn mình tan biến một cách nhẹ bẫng vào một sớm mai - không thức dậy.

Cơn bão ấy là mày. Một cái gì bên trong mày. Cho nên tất cả những gì mày có thể làm là cam chịu nó, bước thẳng vào trong cơn bão, nhắm mắt lại và bịt chặt tai để khỏi lọt vào và từng bước một đi xuyên qua nó

Ở đó, không mặt trời, không mặt trăng, không phương hướng, cũng chẳng có ý thức gì về thời gian.

No comments: