Thursday, September 01, 2005


Đôi khi nghe violon giữa đêm khuya thế này chợt nhận ra cái góc nhỏ bé này, căn phòng này: mấy bức ảnh, mấy cái poster The Beatles-Nirvana, chiếc piano lặng lẽ...thân thương ra phết. Đêm. Trong mọi người hình như mình quá nhỏ. Có đủ khỏi lãng quên? Đọc lại thơ của vài người bạn...Nhơ nhớ mấy câu thơ leng keng ngày xưa vẩn vơ trong những đêm trở gió...Khi nào trời bắt đầu lạnh...thì thích nhỉ! Thèm sớm mai thức dậy được "khăn gói" lang thang, thảnh thơi mà không cần biết sẽ đến đâu hoặc dừng lại chỗ nào...

Không thấy dáng hình chẳng thấy âm thanh
Sao ngọt ngào sâu thẳm
Khoảnh khắc thôi đã vọng về trong tâm tưởng
Cái bộn bề năm tháng đã cho ta...
Nghe mùi hương thấy đất ấm quanh da

Đang xao động bao mạch ngầm e ấp
Tích tụ ngàn năm trong từng thớ đất
Dâng lên nhựa mạnh chan hoà ...
Và vũ trụ bao la
Năm tháng đi qua
Đêm sương ngày nắng đi qua
Đọng mật

...

Phố giao mùa

Acjans

Nghe ngọn gió trở mình thao thức
Hài gấm thêu vội bước qua mùa
Thu trốn vào trong cổ tích
Gọi mùa thay đổi áo hay chưa.

Phố cũ vẫn rong rêu như thế
Vấn vương hoài ánh mắt heo may
Ký ức hao gầy như câu chuyện kể
Lối xa giờ chống chếnh vòng tay

Bầy chim sẻ xây nhà trong mái phố
Giấu xót xa thương nhánh bàng gầy
Sắc lá đỏ gọi mùa nhung nhớ
Bảng lảng sương hồ hay khói mắt cay.

Ai xuống phố trong chiều hanh gió
Thướt tha khăn mỏng ngang trời
Trong xa vắng nghe mùa đông tới...
Biết lòng mình còn khắc khoải nữa thôi?