Sunday, March 06, 2005

Lúc happy nhìn lại những lúc down :)

Yêu dấu tan theo
(một tối down down...)

Tôi là một người khát sống (dù rằng đôi khi tôi rất hoài nghi về điều này). Tôi thích những chuyến xe xuyên suốt, đỗ rồi lại đi. Thích cái cảm giác được chạy trốn khỏi những thứ bình bình yên ả để khám phá những thứ "điên rồ". Tôi cũng thích hoá giải tình cảm thành một thứ đức tin, thành một động lực để vượt qua giới hạn của hoàn cảnh và của chính bản thân mình.

Nhạc Trịnh Công Sơn đầy rẫy những nỗi niềm tâm sự (lại nghe Trịnh). Một thứ âm nhạc rất thích hợp với ánh sáng vàng vàng của nến, khói thuốc và những vẻ mặt trầm buồn ở cái chỗ Nhạc Tranh. Nơi ấy tôi đã hay cặm cụi đi đi về về suốt cả quãng thời gian còn rất trẻ và pure quá đỗi. Bây giờ đôi lúc (chỉ còn là đôi lúc) khi trở lại sân khấu yên bình ấy, người ta nói tôi đã hát nhạc Trịnh "đời hơn và mất mát hơn" thì phải?

Có nhiều khi như một hai hôm nay tôi buồn. Buồn hẳn hoi, chứ không phải cái cảm giác biêng biêng nào đấy. Tâm trí tôi mệt mỏi, thể xác uể oải. Bóng tối và những giai điệu "dễ rơi vào chỗ sướt mướt ê chề" của Nhạc Trịnh bất chợt như ăn nhập vào cái vẻ xanh xao, tả tơi, "khó sống" của tôi.

Nhạc Trịnh đôi khi chắp cánh cho sự tưởng tượng, một màu hồng, một lời ước nguyện vẫn cứ nguyên vẹn lung linh sau bao nhiêu khổ đau vấp ngã đầy ải. Như cái bài Yêu dấu tan theo này chăng hạn? (lý thuyết?)

Có một thời gian (cũng đã lâu lâu) trong đầu tôi lúc nào cũng lảng vảng cái giai điệu như một lời cầu kinh này. Lúc ấy tôi có cảm tưởng dường như mình giống một thiếu nữ đang cầu nguyện cho một tình cảm sâu kín...chuỗi thời gian ấy làm bằng im lặng và bằng kỷ niệm...

Thế nhưng lời ước nguyện đôi khi vẫn chỉ quay về làm lời ước nguyện mà thôi. Yêu dấu nào cũng có thể qua đi. Và hạnh phúc có thể vẫn nằm yên ngủ quên trong ngăn kéo của sự quên lãng cho đến khi may mắn lại gặp được một người...(bao giờ nhỉ?)

Mỗi ngày sống mới tôi thấy ngày lại ngắn hơn. Nỗi buồn chẳng bao giờ là niềm tuyệt vọng và niềm vui cũng chẳng bao giờ là trọn vẹn nếu chưa đi qua nỗi buồn. Nỗi buồn trong nhạc Trịnh dẫu sao vẫn gợi mở cho con người ta những khe sáng hy vọng. Và duy nhất có tình yêu cuộc sống là trọn vẹn, vì người ta vẫn còn muốn đứng dậy bước tiếp trong cuộc đời mà không nằm lại sau khi ngã..

Tôi đã từng đôi lúc dũng cảm khát sống nhưng chính lúc này đây lại mệt mỏi rã rời như một kẻ già nua
tìm về nhạc Trịnh, một quán trọ lưu giữ biết bao nhiêu yêu dấu đã âm thầm đi qua...

Tôi đang phải bắt đầu những ngày mới và tin vào cuộc đời.

"Mỗi đêm, tôi nhìn trời đất để học về lòng bao dung. Nhìn đường đi của kiến để viết về sự nhẫn nhục. Sông vẫn chảy đời sông. Suối vẫn trôi đời suối. Đời người cũng là để sống và hãy thả trôi đi những tị hiềm".

Thế thì hãy để gió cuốn đi :)



3 comments:

Truong Tu Tan said...

Không biết ngày xưa mình đã gặp em T. chưa nhỉ, ngày xưa, thời trai trẻ mình cũng lượn lờ ở Nhạc Tranh suốt...

Linh said...

Vì Tôi Cần Thấy Em Yêu Đời 1. Tôi xin làm mưa bay
Trong vườn Em mùa hạ,
Tôi xin làm chút gió
Mát thêm những bờ vai
Tôi xin là hôm nay
Cho đời Em trẻ mãi,
Tôi xin làm nụ cười,
Chờ Em giữa đôi môi.

Tôi đi tìm quanh đây
Bao loài hoa cỏ lạ
Tôi mang về giữa phố
Cắm trên những đường đi
Tôi xin làm cây xa
Đứng nhìn Em rực rỡ
Tôi xin làm mộng nhỏ,
Em vừa giấc ngủ say.

Vì tôi cần thấy Em yêu đời
Vì tôi cần thấy Em yêu hoài
Yêu đoá hồng bé dại
Và yêu chai cứng những bàn tay

2. Tôi xin làm sao đêm
Hay làm cây đèn nhỏ
Em bên đèn sẽ nhớ
Nắng trên những đường đi
Tôi xin làm mây êm
Trôi vào trong nhật ký,
Hay tôi làm mực hồng
Chờ Em giữa trang thư.

Tôi xin làm sương thu
Hay làm mưa bụi nhỏ
Mai Em về giữa phố
Sẽ yêu những hàng cây.
Tôi xin làm sông trôi
Cung sầu đi lặng lẽ
Cho Em vào một mùa
Có màu sắc hồng thôi.

Vì tôi cần thấy Em yêu đời
Vì tôi cần thấy Em yêu hoài
Yêu phố phường thức dậy
Người đi xây cất những ngày mai.

Nunca said...

Cai' thoi` trai tre cua bac Malchik khong biet da lau chua nhi? Em cung di di ve ve cai Nhac Tranh ay 5-6 nam nay roi :)