Wednesday, March 30, 2005


Cho đời chút ơn Posted by Hello

Nhật ký Huế

Bắt đầu bằng một đoạn Nhật ký của người nhạc sỹ ...và Huế :)
-----------------------------

Đã lâu lắm tôi không ra khỏi nhà để thực hiện những chuyến đi xa. Thế rồi nó trở thành một thói quen. Một thói quen không hiểu là tốt hay xấu. Nhưng dù sao đó cũng là thói quen của một người không có sức khoẻ tốt hoặc đã đạt đến một thứ tuổi lười. Đã từng có những cuộc mời mọc trong vài năm nay để ra nước ngoài nhưng tôi đều từ chối. Và khi kiếm được một cớ nào đó để từ chối mà không phụ lòng người mời, tôi bỗng thấy lòng thảnh thơi, nhẹ nhõm.

Tháng 4 năm nay ở Huế có tổ chức Festival 2000. Tôi không được mời, nhưng điều đó không có gì quan trọng. Bởi vì rất nhiều người khác cần được mời hơn tôi cũng không được mời. Đã hiểu lý do làm sao mà có một sự thiếu sót như thế thì cần phải viện đến những cơ sự rất phức tạp, thậm chí lạ lùng khó hiểu.

Thành phố Huế là thành phố của những đứa con thân yêu của Huế, chứ không phải chỉ để dành riêng cho một số người. Càng không phải chỉ để dành cho một thế lực nào đó. Quê hương là quê hương chung, chứ không phải quê hương của riêng ai. Vì thế cho nên muốn làm đẹp cho quê hương cũng phải được chia đều.

Thế mà cuối cùng tôi cũng đến Huế trong những ngày nằm giữa bề dài của cuộc Festival. Tôi đã sẵn sàng tham dự một vài buổi trình diễn không lấy gì làm hứng thú. Những bữa ăn không mùi vị, thậm chí là nhạt nhẽo. Nhưng tôi không mất nụ cười và sự vui tươi hồn nhiên, vì tôi là thằng con của Huế. Tôi an ủi đám bạn bè cùng đi là hãy vui đi, vì đây là xứ sở của tôi.

Khi bạn có một xứ sở để trở về hoặc là để thỉnh thoảng trở về, thì bạn còn có hạnh phúc nhiều lắm. ở đó bạn có một dòng sông, một ngọn núi, và bạn tìm lại được những đứa bạn một thời tóc xanh nay đã lốm đốm bạc đầu. Bạn sẽ gặp một cô gái Huế bất chợt trên đường và hỏi rằng: Huế bây gờ có gì lạ không em? thì lập tức, hoặc tình cờ cô gái ấy sẽ đọc lại hai câu thơ của Bùi Giáng:

Dạ thưa phố Huế bây giờ
Ngự Bình vẫn đứng bên bờ sông Hương.

Huế trăm năm trước và trăm năm sau không có gì thay đổi. Nó hình như muốn giữ trọn một lời thề sắt son, không bao giờ thay lòng đổi dạ. Đó là nét đáng yêu của một thành phố, nhất là một thành phố rất cổ kính. Tuy nhiên thời đại này người ta không cho phép một thành phố với những con người cứ mải mê ngủ hoài trên những vàng son của quá khứ hoặc ôm mãi những giấc mộng huyễn hoặc trên những tàng kính các.

Huế lần này đã kéo tôi ra khỏi cái góc nhà nhỏ hẹp của tôi. Nếu không có Huế trong dịp Festival này, chưa chắc tôi đã rời được nơi ẩn trú của mình. Tuy vậy, xét cho cùng, không phải vì Festival lôi cuốn sự tò mò của tôi, mà chỉ đơn giản chính là Huế. Tôi về Huế chính vì Huế chứ không phải vì Festival Huế 2000. Nếu nói một cách chính danh, thì đây không phải là một Festival trong đúng nghĩa của nó. Tổ chức luộm thuộm, không có một không khí hội hè đúng như yêu cầu, và thực sự nhìn chung, người dân của Huế không tích cực lắm trong việc chia sẻ một niềm vui chung.

Dù sao tôi cũng cảm ơn một cái cớ nhỏ để tôi đi giang hồ vặt trong vài ngày ở Đà nẵng, Hội an và Huế. Ngày xưa, thời còn trẻ lắm, những chuyến đi chơi nhỏ mọn này không thể nào đủ để làm nguội bớt máu giang hồ trong tôi. Bây giờ thì những chuyến đi ngắn cùng đông đảo bạn bè cũng tạm an ủi cho những giấc mộng phiêu lưu không còn thực hiện được nữa.

Huế là người yêu của tôi, là giấc mộng của tôi. Nhưng bây giờ tôi còn Sài gòn và Hà nội. Tôi thấy đâu cũng là quê nhà. ở đâu tôi cũng có giấc mộng và tình yêu. Và vì vậy, đôi lúc tôi không còn cảm thấy mình thuộc về một xứ sở nào nữa. Nhưng ngẫm cho cùng, thì Huế vẫn là quê nhà của tôi, và ngày nào Huế chưa phụ bạc tôi, thì tôi vẫn là đứa con không bị từ chối của Huế.

Trịnh Công Sơn

***

Bên đời hiu quạnh

Khắc khoải một Khánh Ly...
------------
Ở đâu và bao giờ cũng vậy, mỗi khi nghe tiếng anh nói cười, tôi đều cảm thấy một nỗi yên tâm vô cùng... “Ồ, Mai hả, có qua không”. Tôi cười... “Em cũng chưa biết tính sao, để xem đã nghe anh..” Miệng thì nói vậy, sáng hôm sau tôi đã có mặt ở phi trường.

Chuyến bay cất cánh lúc 7 giờ sáng. Trời lúc đó đã sang tháng 4. Tuyết vẫn phủ trắng xóa 2 bên đường từ phi trường về nhà. Hình như cái gì vào lúc sắp hết cũng mạnh mẽ thêm, như ánh lửa, như con nắng, như mùa đông, như tình yêu - rồi mới chịu dứt hẳn, mới chịu buông tay chấp nhận. Cũng may, tôi chuẩn bị áo lạnh đầy đủ vậy mà cũng không tránh khỏi những suýt xoa.

Tôi đi thẳng lên lầu, rón rén bước vào phòng. Anh đang ngủ. Giấc ngủ buổi chiều. Khuôn mặt gầy, xương xương góc cạnh. Cái kính gọng vân vân như đồi mồi để trên cái bàn nhỏ đầu giường. Anh gầy quá. Tôi bước lại gần anh hơn. Rất nhẹ nhàng tôi cúi xuống nhìn sát mặt anh. Tôi không nghe thấy hơi thở của chính mình. Tự dưng tôi muốn hôn lên trán anh. Tôi không làm thế. Tôi muốn nắm lấy bàn tay rất gầy có những ngón thon dài, đặt trên ngực. Tôi không làm thế. Và cũng rất nhẹ nhàng như khi bước vào, tôi ra ngoài phòng khách ngồi nói chuyện với Tâm, Tịnh, và anh Thích.

Anh bước ra, tay vuốt tóc, tay chỉ tôi... “A, tới rồi à.Tới hồi nào vậy…” Giọng anh không hề có chút ngạc nhiên, làm như cái chuyện tôi đến, anh đã biết. Ngày xưa cũng thế. Chúng tôi ôm choàng lấy nhau và đến lúc này tôi mới cảm nhận rằng chúng tôi thực sự có nhau. Không phải trong một giấc mơ kéo dài 17 năm. Tất cả chúng tôi ngồi bên nhau. Hình như chưa bao giờ chúng tôi nói với nhau nhiều dù ở bất cứ một đề tài, một lãnh vực nào. Hình như chúng tôi có cách nói mà chỉ hai chúng tôi hiểu được. Một cách nói ở bốn con mắt im lặng. Cũng có lúc, cả hai chúng tôi bị lôi cuốn vào câu chuyện vui của mọi người. Nhưng đó là những điều hoàn toàn không dính líu, liên quan đến những điều thực sự chúng tôi muốn nói với nhau. Tất cả những điều cần nói, chính là những điều không bao giờ nói ra bằng lời.

Buổi chiều tuyết rơi kín mặt hồ, chúng tôi đi bên cạnh hàng cây đầy hoa. Hoa tuyết. Nói chuyện bâng quơ, không có gì rõ ràng được đặt ra, không có gì thắc mắc, không có khoảng cách 17 năm để phải ngó ngàng. Tôi ngỡ như vừa từ Saigon vào Huế thăm anh. Anh từ Huế vào Saigon. Chúng tôi uống cafe tại La Pagode. Tôi tưởng sẽ có nhiều điều, để hai anh em nói với nhau. Nhưng cả hai đều không nói gì cả.

Bao nhiêu ngày tháng đã đi qua giữa chúng tôi. Anh vẫn không bao giờ thay đổi. Tôi cũng thế. Cả hai không có những thắc mắc về đời sống của nhau bởi 30 năm trước đã không hỏi thì 30 năm sau cũng không hỏi... Tôi quý những giây phút ở bên anh và tôi nghĩ anh sẽ nói với tôi điều cần nói, nếu có. Anh im lặng cũng có thể vì những điều anh nghĩ, anh muốn, không còn cần thiết phải nói ra.

Trong một căn phòng, không phải bên cạnh Sông Hương mà ở ngay giữa lòng thành phố Montreal. Bên ngoài tuyết rơi, chúng tôi ngồi với nhau, những người bạn cũ. Hát lại những bài hát ngày xưa. Hoặc những tình ca mới. Mỗi người một ly rượu, khói thuốc mù mịt, mọi người ngồi sát nhau trên chiếc thảm, trước lò sưởi... Không ai cảm thấy lạnh. Không chút lạnh lẽo nào giữa chúng tôi trong căn phòng nhỏ. ...Anh hát đi. Không, Mai hát đi. Giang hát đi. Mai ngâm thơ đi...

“Mà sao giấc ngủ không dài. Mà đêm không ngắn mà trời cứ mưa. Ở đây tôi sống như thừa. Có đem men rượu tạm vừa lòng nhau” (NB)

Cũng mùa đông, một đêm nào đó, 1974 ở nhà anh chị Lê, ở Huế. Ngôi biệt thự bên cạnh sông Hương. Ngoài trời cũng tối và lạnh như đêm nay. Mùa đông ở Huế. Chúng tôi cũng ngồi bên nhau như hôm nay. Lúc đó tôi vừa 30 tuổi. Tóc vẫn còn xanh. Lòng còn tha thiết yêu đời sống. Một buổi sáng tôi bỗng thấy mặt trời lên cùng tôi và biển cả. Nước mắt tôi tuôn như mưa. Tôi nhớ mùa Ðông ở Huế. Mùa đông ở Huế và anh.

17 mùa đông lặng lẽ đi qua, tôi vẫn nhớ những ngày âm u lạnh lẽo của Huế. Tôi có thể quên nhiều điều, tôi có thể quên tất cả để chỉ nhớ về những con đường của Saigon - nơi tôi đã ở và đã từ đó ra đi... nhưng không bao giờ tôi quên được những ngày tháng ngắn ngủi, vội vàng ghé Huế. Ðến vội vàng. Ði vội vàng mà chẳng thể nào quên được. Một thứ tình lạ thường đã trói buộc Huế trong trái tim tôi. Một trói buộc mơ hồ nhưng mạnh mẽ, đằm thắm. Tôi lớn trong hơi thở của Huế. Chính Huế cho tôi hơi thở.

Bây giờ là cuối Ðông. Những bông tuyết bay trong chiều, đậu trên những cành cây trụi lá, gầy guộc. Chúng tôi đi bên nhau. Tia nắng dịu dàng đậu trên những bông hoa nhỏ bé, lấp lánh, tấm thảm dầy trắng tinh, chỉ có vết chân bé nhỏ của những chú sóc nghịch ngợm chạy tới ăn những hột bắp rang nở bung mà anh liệng ra để dụ chúng lại gần. Anh cười vui, ánh mắt long lang theo dõi. Tôi ít thấy anh cười mà cũng không bao giờ thấy anh tỏ vẻ buồn bã.

Chúng tôi tìm đến một thân cây lớn, một nửa ngập dưới tuyết, ngồi nghỉ chân. Tuyết vẫn rơi. Chỉ có hai chúng tôi giữa một vùng trắng mênh mông yên lặng. Chẳng lẽ không có gì để nói, không còn gì đáng nói sau mười mấy năm vắng nhau? Có chứ. Anh đã nói, không phải với riêng tôi, mà ở những bài hát. Tôi đã nghe và hiểu từ đó...

Có đường xa mà gió chiều quạnh quẽ. Có hồn ai đang nhẹ nhẹ sầu lên... Tôi là ai mà còn khi dấu lệ. Tôi là ai mà còn trần gian thế. Tôi là ai. Là ai. Là ai mà yêu quá đời này...Con diều bay mà linh hồn lạnh lẽo. Con diều rơi cho vực thẳm buồn theo...”

Tôi bỗng thương anh thêm và càng quý trọng những giây phút bên anh. Cũng vội vàng, ngắn ngủi như những lần tôi ghé Huế. Tuy nhiên, tôi nghĩ. Như thế có lẽ tốt hơn. Bởi vì những điều như thế đã cho tôi cái cảm tưởng là không hề bao giờ, giữa chúng tôi có cái khoảng cách 17 năm. Lá vẫn rơi trên lối chúng tôi đi. Những khóm hoa nắng vẫn lấp lánh trên đường chúng tôi đi. Tất cả vẫn rất còn rực rỡ.

Quay về căn phòng nhỏ. Ánh lửa như hồng thêm, ấm áp thêm bên ly rượu màu hổ phách, cay nồng. Cởi áo lạnh ra, trông anh gầy hơn xưa nhiều song so với lần gặp nhau ở Paris 1989, anh có vẻ khỏe hơn. Bên cạnh anh là Hoàng Xuân Giang của quán Văn ngày xưa. Giang đã có vợ, con gái lớn rồi. Hoàng Xuân Sơn cũng đùm đề một gánh thê nhi nặng trĩu hai vai. Phạm Nhuận to béo hơn xưa, vui vẻ cười nói ồn ào bên cạnh Hoàng Xuân Sơn nhỏ nhẹ thư sinh. Hoàng Xuân Giang vạm vỡ khỏe mạnh như loài cây hoang trong rừng già và anh, anh mong manh và thật đằm thắm. Nhìn quanh, tôi thấy như mình đang sống trong thần thoại 20 năm là đây. Chỉ ở một buổi chiều cuối Ðông tại thành phố Montreal. Còn ai nữa nhỉ? Chắc chắn là còn thiếu một vài người. Trong tôi, một thoáng ngậm ngùi.

Chúng tôi chia tay nhau, dưới ánh đèn đường vàng vọt, trước cửa nhà anh Quế. Mai gặp lại. Anh và tôi trở về nhà Tâm. Nỗi vui làm tôi khó ngủ như ngày xưa sau mỗi buổi hát, chúng tôi thường ngồi lại với nhau, chia cho cạn niềm vui còn sót lại. Nhưng niềm vui không thể để vung vãi, bỏ phí. Phải uống hết, phải nuốt hết vào lòng. Chúng tôi đã sống bằng những niềm vui không nhiều trong đời. Tôi tự cho mình là cái bóng của anh và cũng được hưởng niềm vui đó.

Tôi mở cửa phòng rất nhẹ. Anh đã ngủ yên. Chỗ tôi nằm cách chỗ anh một sải tay. Tôi khẽ nằm xuống, kéo mền lên, nhắm mắt dỗ giấc ngủ. Tôi nghĩ lát nữa đây, khi mặt trời lên trên thành phố này, khi tôi thức dậy, tôi sẽ nhìn thấy anh. Tuyết vẫn bay ngoài cửa sổ nhưng ngày sẽ đẹp. Anh dậy rất sớm và việc làm đầu tiên trong ngày của anh là ra khỏi nhà. Tìm đến một quán Cafe, ngồi đó hút thuốc và nhìn người qua lại trên đường phố... “phải nhìn thấy mọi người, một ngày không thấy ai, buồn dễ sợ” Tôi nhìn anh cười không nói. Cái nhìn và nụ cười là câu trả lời. Ngày xưa anh cũng thế. Chúng tôi cùng nhau xuống phố. Vẫn im lặng đi bên nhau với nỗi hân hoan hạnh phúc không thành tiếng... “Mỗi ngày tôi chọn đường mình đi. Ðường đến anh em, đường đến bạn bè. Tôi chọn nơi này cùng nhau ca hát. Ðể thấy tiếng cười rộn rã bay...” Ðó là những điều rất thật thà anh đã nói, đã làm, để sau cùng... “Tôi chợt biết rằng vì sao tôi sống, vì đất nước này cần một trái tim. Và như thế tôi đến trong cuộc đời. Và như thế tôi sống vui từng ngày. Ðã yêu cuộc đời này bằng trái tim của tôi”... Tôi thấy anh yêu đời thật sự. Anh cười với ông Phạm Duy, ông Trầm Tử Thiêng, ông Duy Khánh và các bạn qua điện thoại. Anh hát và chỉ cho tôi, cắt nghĩa cho tôi những bài hát mới... “Nhớ đừng có hát như trả bài nhé...”. Giọng anh hát khỏe hơn lần gặp ở Paris... “Thôi anh hát đi, anh hát hay... hơn em”... Anh cười, mắt anh cũng cười... “Anh bao giờ cũng hát hay hơn Mai”...

Tôi bồi hồi nhớ lại những ngày tháng của năm 1967. Chúng tôi những người bạn nghèo, đến với nhau, gắn bó không ngờ. Gia đình anh giàu, gia đình Hoàng Xuân Sơn, Hoàng Xuân Giang cũng giàu, nhưng cá nhân chúng tôi đều nghèo. Một đĩa cơm chia hai, một điếu thuốc cùng hút, một ly cafe cùng uống. Chia nhau nằm ngủ trên những tờ báo nhầu nát trải dưới đất. Tình bạn, tình anh em nảy mầm ở đó. Quán Văn, cái tên quán dễ nhớ và dễ thương, mọc lên chơ vơ giữa lòng Saigon trăm ngàn màu sắc. Mái bằng lá, và những tấm ván ép hư bể, được ghép lại, nhỏ hơn cái bếp ở đây, chỉ dành làm chỗ pha cafe. Mọi người tới tùy tiện tìm chỗ ngồi trên cái nền xi măng bỏ trống ngổn ngang gạch vụn và cỏ dại. Ðó là nơi gặp gỡ đẹp đẽ nhất của một thời tôi còn trẻ.

Chúng tôi không hề biết... ngoài đời có gì vui. Chúng tôi không cần biết vì niềm vui đã có. Rất đơn sơ mà thắm thiết không rời. Ðến với nhau qua sự run rủi của định mệnh. Không thề thốt, không hứa hẹn. Ðến và ngồi với nhau. Một lần rồi thì có nghĩa là mãi mãi. Giang đó, Sơn đó, Nhuận đó, Thảo đó, Anh và tôi... từ những ngày lăn lóc đó cho đến bây giờ vẫn không dời đổi. Qua những bài hát của anh, sự kết hợp những người trẻ thật khít khao vừa vặn. Ai đến cũng được, ai đi cũng được...

“Em theo đời cơm áo. Mai ra phố xôn xao. Bao nhiêu ngày yêu dấu tan theo...”. Tôi có cảm tưởng đó là một lời trách móc anh dành cho tôi. Rất dịu dàng như bản tính anh. Từ bao nhiêu năm nay, câu hát đó theo tôi như một vết thương. Ðời cơm áo quả thật đã cho tôi lắm ê chề, khổ đau, nhưng những ngày yêu dấu bên anh và bạn bè đã chẳng bao giờ tôi quên... dù đời sống có làm tan vỡ, có làm chìm sâu những mơ ước của một đời người - thì trong trái tim bầm dập của tôi, những ngày tháng cũ vẫn là một điểm son, là một bám víu cuối cùng và duy nhất...

Khánh Ly.






Thursday, March 24, 2005


Đường lên Trạm Tấu-gT Posted by Hello

Mùa thu ấy vẫn còn nguyên ở đó - Lưu Quang Vũ

Một bài thơ rất thích...

Ta sẽ qua bao năm tháng rộng dài

Mùa thu đó vẫn còn nguyên ở đó
Sẽ đến lúc em không còn e sợ
Trước những gì sẽ tới trước tình anh
Ta sẽ qua bao cánh cửa nhọc nhằn
Qua lửa ấm của những mùa đông lạnh
Qua gió ngợp của những bờ sông nắng
Qua sóng bồi cát lở của buồn vui
Cát vô biên che phủ dấu chân người
Thành phố mới chắc ta không kịp tới
Trang giấy hết vầng trăng vừa khép lại
Hết nhà ga chỉ còn có con tàu
Mưa trên sông tóc trắng ở trên đầu
Anh sống hết bài thơ anh đã viết
Em thương ơi khi đó em biết hết
Điều anh không biết nói hôm nay
Ta ngoảnh đầu nhìn lại tháng năm dài
Mùa thu ấy vẫn còn nguyên ở đó

Monday, March 21, 2005


www.giangtrang.blogspot.com Posted by Hello

Sunday, March 20, 2005

Love is all we need-our dream

Ba hôm nay trưa nào cũng ăn cưới!

Weekend đi trên đường đếm không biết bao nhiêu đám cưới, hình như cả Hà Nội đổ ra đường...ăn cưới.

Ba hôm nay lang thang nhiều nơi một mình. Một mình khác đi vắng...

Thứ sáu nằm nghe mưa rả rích rả rích và lang thang trong một giấc mơ tưởng như có thể giơ tay ra và nắm chặt lấy. Thèm một ly Margreta, nằm nhắn tin, biêng biêng nhớ lại mấy câu thơ cũ thế này:

Cái ồn ào của ngày là cái không tên
Em đong cả ánh hoàng hôn và bình minh đổ xuống
Để đêm về, đêm trào dâng sự sống
Sống với sắc màu không phải dễ đâu anh...

Điều rộng dài em nghĩ về đêm
Là khi xung quanh bốn về im lặng
Chỉ có trái tim trăn trở mạnh
Nhô dần lên trong đêm...

Mặt trời của đêm là em?
Mặt trời đêm anh tìm trong mái tóc?
Mặt trời đêm hiểu bao điều khó nhọc
Những bộn bề năm tháng đã cho anh...

... (và tịt ngóm không nghĩ ra ý gì thêm)

Tít tít. Nghe con bạn (một lần đã cùng nhau uống vang đỏ say bét nhè khóc-hát-hét-vùng vằng trước đám đông trong đêm Valentine day) ở đầu bên kia trêu chọc..lại hét...tự nhiên cười ra nước mắt vì nhớ..vì biêng biêng. Margareta ở đâu nhỉ, mà sao mình cũng như say vì nhớ..., vì thèm một "our dream" quanh quẩn quanh quẩn chỗ nào..? Tít tít. Nghe một chị bạn mến đầu bên kia thổn thức...
all you need is love, all I need is love, all we need is love,love, love...

Thứ 7 lang thang ở hiệu sách sau đám cưới anh bạn thân (vẫn hay đệm guitar cho mình trong những ct của Nhạc Tranh trước khi cưới vợ (!)). Hiệu sách Ngoại Văn có mấy quyển chụp hình Hội An đẹp thế (!) Lại mỉm cười "our dream...Hà Nội-Hội An- Sài Gòn như cùng đang ở bên ta... Chọn một quyển sách mới xuất bản của Hoàng Phủ Ngọc Tường viết riêng về Trịnh Công Sơn. Thích và hay hát nhạc Trịnh đến thế mà thú thực đây là quyển sách duy nhất viết về Trịnh mà mình muốn mua mang về giá sách trong phòng. "Ngọc" viết về "Trịnh" thật và thân thiết dung dị y như hai người ruột thịt hiểu và cảm được hết cái "hồn" của nhau. Thế là giá sách có 2 quyển về Trịnh...(một quyển vô tình được người ta tặng, cũng hay !) Chiều tối đã kịp đọc được hơn nửa...rất thích ngắm ảnh Khánh Ly hồi còn hát ở Quán Văn và hâm mộ hình ảnh mẹ của Trịnh Công Sơn thế này:

"Bà người nhỏ nhắn, dịu dàng. Tuy phải xoay xở lo cho cả gia đình, bà vẫn chăm lo cho tám người con ăn học đàng hoàng, và lúc nào bà cũng giữ được phong thái ung dung. Thỉnh thoảng, bà vẫn PHÌ PHÈO một điếu thuốc Kent trên môi, và tiếp chuyện một cách thành thạo những người bạn cùng lứa tuổi của con bà lúc Sơn đi vắng...Sơn thừa hưởng từ bà sự tế nhị, tính dịu dàng và lòng bào dung."

"Our dream"...


Chủ Nhật thức dậy sau một đêm truyện trò không dứt với cô bạn gái thân, lang thang trên phố. Hy vọng là số phận sẽ mỉm cười với cả hai, vì mọi thứ dường như đang đẹp và đang enjoy quá...Hai đứa luôn hiểu nhau (hơn cả chị em ruột) và yêu quý nhau. Có hai người cùng tên cùng tuổi cùng nhiều thứ cute cute lovely khác...đang cùng được happy trong "our dream". Mỗi sáng thức dậy, dang rộng hai tay mỉm cười và chào đón...Hôm nay vui, ngày mai cũng vui...


Chủ Nhật. Tối. Chơi đùa với con cún Hạnh Nguyên một lát rồi nghe nhạc. Nghe đi nghe lại một ca khúc của Beat. Ngày xưa khi chưa yêu, lần đầu tiên nghe và xem hình ảnh về bài này mình đã khóc. Khóc vì cảm thấy yêu một giai điệu đẹp, một thế giới đẹp đẽ, hoà bình, và chan hoà những tình cảm tốt đẹp...
love, love,love, love, love, love, love ,love, love there's nothing you can do that can't be done, nothing you can sing that can't be sung, nothing you can say but you can learn how the play the game, it's easy...

Có một chút gì hoài niệm đến past time..mọi thứ thật nhẹ nhàng (sao lạ thế?). Và mình lại tràn đầy tin yêu vào con đường đang đi..."our dream",
rừng ơi hãy giữ cho bền nhé!


There''s nothing you can make that can''t me made, no one you can save that can''t be saved
Nothing you can do but you can learn how to be you in time, It''s easy
All you need is love, all you need is love, all you need is love, love, love is all you need
Love, love, love, love, love, love, love, love, love
All you need is love, all you need is love, all you need is love, love, love is all you need
There''s nothing you can know that isn''t known, nothing you can see that isn''t shown
Nowhere you can be that isn''t where you''re meant to be, it''s easy
All you need is love, all you need is love, all you need is love, love, love is all you need
All you need is love, (all together now) all you need is love, (everybody), all you need is love, love
Love is all you need, love is all you need,
Love is all you need, love is all you need, love is all you need, love is all you need
(She loves you, yeah, yeah yeah) love is all you need

Sunday, March 06, 2005


www.giangtrang.blogspot.com Posted by Hello

Và anh tồn tại - Lưu Quang Vũ

Dạo này muốn viết nhiều, viết nhiều nhưng chẳng có lúc nào ngồi lâu được với computer, cứ hân hoan hân hoan với những tiếng vẫy gọi bên ngoài...mình giống như một người vượt qua căn bệnh hiểm nghèo vậy :)

Đọc lại thơ Ônnga và thơ Lưu Quang Vũ, thật hay!


Và anh tồn tại

Lưu Quang Vũ

Giữa bao la đường xá của con người
Thành phố rộng , hồ xa , chiều nổi gió
Ngày chóng tắt , cây vườn mau đổ lá
Khi tàu đông anh lỡ chuyến đi dài
Chỉ một người ở lại với anh thôi
Lúc anh vắng người ấy thường thức đợi
Khi anh khổ chỉ riêng người ấy tới
Anh yên lòng bên lửa ấm yêu thương
Người ấy chỉ vui khi anh hết lo buồn
Anh lạc bước , em đưa anh trở lại
Khi cằn cỗi thấy tháng ngày mệt mỏi
Em là sớm mai là tuổi trẻ của anh
Khi những điều giả dối vây quanh
Bàn tay ấy chở che và gìn giữ
Biết ơn em , em từ miền cát gió
Về với anh , bông cúc nhỏ hoa vàng

Anh thành người có ích cũng nhờ em
Anh biết sống vững vàng không sợ hãi
Như người làm vườn , như người dệt vải
Ngày của đời thường thành ng`ay - ở - bên - em
Anh biết tình yêu không phải vô biên
Như tia nắng chúng mình không sống mãi
Như câu thơ , chắc gì ai đọc lại
Ai biết ngày mai sẽ có những gì
Người đổi thay, năm tháng cũng qua đi
Giữa thế giới mong manh nhiều biến đổi
" Anh yêu em và anh tồn tại "

Em của anh ơi , đôi vai ấm dịu dàng
Người nhóm bếp mỗi chiều, người thức dậy lúc tinh sương
Em ở đấy, đời chẳng còn đáng ngại
Em ở đấy, bàn tay tin cậy
Bàn tay luôn đỏ lên vì giặt giũ mỗi ngày
Đôi mắt buồn của một xứ sở có nhiều mưa
Ngọn đèn sáng rụt rè bên cửa sổ
Đã quen lắm , anh vẫn còn bỡ ngỡ
Gọi tên em, môi vẫn lạ lùng sao .

Không nói - Ônnga Bécgôn


Em vẫn sống như ngày xưa từng sống
Vẫn vui đùa, vẫn hát, vẫn cười vui
Khi hè về đêm trắng vẫn dạo chơi,
Vẫn ngắm Nê va những chiều ráng đỏ

Bởi nỗi buồn thời gian đã xoá
Và tình yêu thành kỷ niệm xa xăm.
Em đã quên, vâng em đã quên anh...
Anh đối với em không phải là duy nhất!

Xin đừng giận, bởi đó là sự thật
Em không muốn dối mình, và không muốn dối anh.
Tình yêu qua như làn gió mỏng manh
Trong chuyện đó chẳng phải em có lỗi.

Đừng trách em là người mau thay đổi
Bởi tình yêu chỉ đến một lần thôi
Tất cả những gì năm tháng đã cuốn trôi
Sẽ vĩnh viễn không bao giờ trở lại....

Lúc happy nhìn lại những lúc down :)

Yêu dấu tan theo
(một tối down down...)

Tôi là một người khát sống (dù rằng đôi khi tôi rất hoài nghi về điều này). Tôi thích những chuyến xe xuyên suốt, đỗ rồi lại đi. Thích cái cảm giác được chạy trốn khỏi những thứ bình bình yên ả để khám phá những thứ "điên rồ". Tôi cũng thích hoá giải tình cảm thành một thứ đức tin, thành một động lực để vượt qua giới hạn của hoàn cảnh và của chính bản thân mình.

Nhạc Trịnh Công Sơn đầy rẫy những nỗi niềm tâm sự (lại nghe Trịnh). Một thứ âm nhạc rất thích hợp với ánh sáng vàng vàng của nến, khói thuốc và những vẻ mặt trầm buồn ở cái chỗ Nhạc Tranh. Nơi ấy tôi đã hay cặm cụi đi đi về về suốt cả quãng thời gian còn rất trẻ và pure quá đỗi. Bây giờ đôi lúc (chỉ còn là đôi lúc) khi trở lại sân khấu yên bình ấy, người ta nói tôi đã hát nhạc Trịnh "đời hơn và mất mát hơn" thì phải?

Có nhiều khi như một hai hôm nay tôi buồn. Buồn hẳn hoi, chứ không phải cái cảm giác biêng biêng nào đấy. Tâm trí tôi mệt mỏi, thể xác uể oải. Bóng tối và những giai điệu "dễ rơi vào chỗ sướt mướt ê chề" của Nhạc Trịnh bất chợt như ăn nhập vào cái vẻ xanh xao, tả tơi, "khó sống" của tôi.

Nhạc Trịnh đôi khi chắp cánh cho sự tưởng tượng, một màu hồng, một lời ước nguyện vẫn cứ nguyên vẹn lung linh sau bao nhiêu khổ đau vấp ngã đầy ải. Như cái bài Yêu dấu tan theo này chăng hạn? (lý thuyết?)

Có một thời gian (cũng đã lâu lâu) trong đầu tôi lúc nào cũng lảng vảng cái giai điệu như một lời cầu kinh này. Lúc ấy tôi có cảm tưởng dường như mình giống một thiếu nữ đang cầu nguyện cho một tình cảm sâu kín...chuỗi thời gian ấy làm bằng im lặng và bằng kỷ niệm...

Thế nhưng lời ước nguyện đôi khi vẫn chỉ quay về làm lời ước nguyện mà thôi. Yêu dấu nào cũng có thể qua đi. Và hạnh phúc có thể vẫn nằm yên ngủ quên trong ngăn kéo của sự quên lãng cho đến khi may mắn lại gặp được một người...(bao giờ nhỉ?)

Mỗi ngày sống mới tôi thấy ngày lại ngắn hơn. Nỗi buồn chẳng bao giờ là niềm tuyệt vọng và niềm vui cũng chẳng bao giờ là trọn vẹn nếu chưa đi qua nỗi buồn. Nỗi buồn trong nhạc Trịnh dẫu sao vẫn gợi mở cho con người ta những khe sáng hy vọng. Và duy nhất có tình yêu cuộc sống là trọn vẹn, vì người ta vẫn còn muốn đứng dậy bước tiếp trong cuộc đời mà không nằm lại sau khi ngã..

Tôi đã từng đôi lúc dũng cảm khát sống nhưng chính lúc này đây lại mệt mỏi rã rời như một kẻ già nua
tìm về nhạc Trịnh, một quán trọ lưu giữ biết bao nhiêu yêu dấu đã âm thầm đi qua...

Tôi đang phải bắt đầu những ngày mới và tin vào cuộc đời.

"Mỗi đêm, tôi nhìn trời đất để học về lòng bao dung. Nhìn đường đi của kiến để viết về sự nhẫn nhục. Sông vẫn chảy đời sông. Suối vẫn trôi đời suối. Đời người cũng là để sống và hãy thả trôi đi những tị hiềm".

Thế thì hãy để gió cuốn đi :)



Friday, March 04, 2005


www.giangtrang.blogspot.com Posted by Hello

Tôi đã lớn.Và Pauxtôpxki đã chết (Bài của FR)

(Mượn cái bài này của rain trong lúc ngồi nghe "Những ước mơ trên con đường mùa đông của Tchai.)
-----------------

Tôi muốn viết gì đó về nước Nga, không hẳn vì tôi yêu mến nước Nga đến nhường ấy, cũng không hẳn vì tôi biết nhiều thứ về nước Nga để có thể chia sẻ với những người khác. Tôi muốn viết về nước Nga đơn giản vì đó là một quãng thời thơ ấu của mình, là những trang sách, những bài hát, những tấm bưu thiếp, những quả táo thơm ngon, những con lật đật hai mắt tròn xoe, lông mi vẽ cong vút, những con búp bê gỗ từ nhỏ tí tẹo đến lớn, con này chui trong con kia, những bức ảnh của một cô bạn người Nga tôi vẫn còn giữ, nhưng đã quên tên.

Tôi muốn viết về nước Nga cho bạn tôi đọc, để cô ấy thấy lại thời tuổi trẻ của mình, những ngày đông đứng bên con sông đóng băng, nhìn ánh đèn hiu hắt, kiếm tìm cánh chim chao nghiêng buổi chiều hôm nào, chờ đợi để lắng nghe tiếng còi tàu rúc lên quen thuộc.

Mùa đông rồi .
Những cánh chim đã đi
Tìm hơi ấm tận phương nàoxa lắm....
Sông đóng băng rồi
Chẳng còn ngọn sóng
Để mỗi chiều chim chao cánh bay nghiêng.

Mùa đông rồi
Lòng sông giá băng
Những con tàu chẳng tìm ra bến đỗ
Nên tàu cũng đi
Về đâu không rõ,
Sông vắng rồi tiếng còi rúc
tương tư...

Tôi hình dung về một Matxcơva "những đàn sếu bay qua - sương mù và khói toả", những tấm biển treo dọc đại lộ "Tránh đừng đụng vào cây mùa lá rụng". Tôi hình dung một Matxcơva với những bụi xiren tím ngắt và thơm ngát nở rộ mỗi khi tháng năm về. Xiren (tử đinh hương) là hoa của mùa xuân, nhưng vì Matxcơva quá lạnh, nên chỉ tháng năm mới bắt đầu có. Tôi hình dung Matxcơva với những bó Landuska, một loài hoa dại mà các bà già hay bán ở cửa metro. Cô bạn tôi hay mua về, cắm vào những cái lọ hoặc cốc thuỷ tinh nho nhỏ, rồi mê mải ngắm những bông hoa hình chuông bé tí xíu, trắng muốt, toả mùi thơm dịu dàng. Tôi hình dung một Matxcơva với những hàng bạch dương và tiếng rì rào êm đềm của sông Volga, những cô gái đội mũ lông mắt xanh trong veo, hai má ửng hồng như trái đào, bọn trẻ con nặn hình người tuyết và vo tuyết ném nhau... Nhưng thực ra mỗi khi hình dung về nước Nga, tôi nghĩ không nhiều đến Matxcơva, mà là những tỉnh lỵ "nơi đứng ở thềm nhà cũng có thể nhìn thấy những cánh đồng ở bên kia sông, những con đường rộng bò lên núi, những chiếc xe chở rơm trên những chuyến phà" (Bình minh mưa). Tôi tưởng tượng nước Nga qua những trang sách đã từng đọc ngày xưa, qua những Đất vỡ hoang, Sông Đông êm đềm... Nước Nga trong tôi là những bức vẽ của Levitan, những bài thơ của Puskin, là Tuyết, Bình minh mưa... của Pautopxki, nơi tôi bắt gặp những con người mộc mạc và tốt bụng với tình yêu quê hương đất nước cháy bỏng, những căn nhà gỗ ấm áp với chiếc ấm xamova và những chén trà nóng, "hương mật ong, táo chín tỏa ngất ngây", chiếc bình nhỏ cắm bó hoa đồng nội để trên mặt bàn gỗ mộc...

"Con nhắm mắt lại và thấy con mở cửa hàng rào, bước vào vườn. Mùa đông, tuyết xuống, nhưng con đường dẫn tới phong đình bên dốc đã được quét dọn sạch sẽ, còn băng bụi phủ đầy những khóm tử đinh hương. Lò sưởi trong phòng kêu tí tách. Khói bạch dương thoang thoảng. Cây dương cầm cuối cùng đã được lên dây lại và cha đã cắm những cây nến vàng hình xoắn ốc con mua từ Lêningrat vào những chân đèn. Và vẫn những bản nhạc ấy trên chiếc đàn ? Bản tự khúc của vở nhạc kịch “Con đầm Pích” và tình ca “Trên bờ cõi Tổ quốc xa xôi”. Không biết những quả chuông treo ở cửa có kêu không ? Thế là con vẫn chưa kịp chữa. Chả lẽ rồi con sẽ lại được gặp tất cả những cái đó ? Chả lẽ rồi con lại được lấy nước giếng trong bình mà rửa sạch bụi đường xa ? Cha nhớ không ? Ôi, nếu cha biết được rằng từ chốn xa xôi này con yêu mến tất cả những cái đó biết chừng nào ! Cha đừng ngạc nhiên, nhưng con nói với cha một cách thật nghiêm túc rằng con nhớ đến những cái đó trong những phút ác liệt nhất của trận đánh. Con biết rằng con đang bảo vệ không riêng gì bờ cõi đất nước mà cả cái góc nhỏ bé và thân yêu ấy trong lòng con : tức là cả cha, cả khu vườn nhà ta, cả những chú bé tóc bù xù trong làng ta, cả những cánh rừng bạch dương bên kia sông và cả con mèo Ackhip nữa. Xin cha đừng cười và đừng lắc đầu cha nhé" (Tuyết)

Nước Nga trong tôi là những con đường đất bùn lầy xa hút phía chân trời, những cỗ xe ngựa chở rơm lóc cóc gõ nhịp, là mùa đông tuyết trắng bao la, những cây bạch dương cô đơn, những cây phong gầy guộc, là những cánh đồng bát ngát yên tĩnh...

Xuyên những hàng sương gợn sóng
Mảnh trăng mờ ảo chiếu qua,
Buồn rải ánh vàng lai láng
Lên cánh đồng buồn giăng xa.

Trên đường mùa đông vắng vẻ
Cỗ xe tam mã băng đi
Nhạc ngựa đều đều buồn tẻ
Đều đều khắc khoải lòng quê

(Con đường mùa đông - Puskin)

Đã lâu lắm rồi, tôi không còn xem phim Nga, không đọc tiểu thuyết của Nga. Tuổi thơ đã ở lại, xa thật xa. "Ta đã lớn. Và Pauxtốpxki đã chết !". Nhưng trong tôi, hình ảnh một nước Nga tưởng tượng sẽ mãi là như thế.

posted by FR

Wednesday, February 23, 2005



http://www.giangtrang.blogspot.com Posted by Hello

Thursday, March 03, 2005

I AM HAPPY

I Feel Fine

(Lennon/McCartney)
Baby's good to me, you know,
She's happy as can be, you know,She said so.
I'm in love with her and I feel fine.
Baby says she's mine, you know,
She tells me all the time, you know,
She said so.
I'm in love with her and I feel fine.
I'm so glad that she's my little girl.
She's so glad, she's telling all the world
That here baby buys her things, you know.
He buys her diamond rings, you know,She said so.
She's in love with me and I feel fine, mmm.
Baby says she's mine, you know,
She tells me all the time, you know,She said so.
I'm in love with her and I feel fine.
I'm so glad that she's my little girl.
She's so glad, she's telling all the world
That her baby buys her things, you know.
He buys her diamond rings, you know,She said so.
She's in love with me and I feel fine, mmm, mmm.