Friday, February 04, 2005

Này thì...thơ thẩn của những ngày lẩn thẩn (theo yêu cầu của chị Tarzan)

Khúc ca Tình yêu
Quang

Tình em như con nắng
Rót vào ngày hè vơi

Thời gian rạch đường dài
Trên nỗi niềm yêu dấu

Tình anh như tiếng ve
Sâu trong đêm tịch mịch

Không gian tựa chiếc bình
Giấu cuộc tình trong ấy

Sợ gì ngày hay đêm
Lo gì xa và cách

Trời vẫn xanh xanh nhỉ
Vây chúng mình bốn bên

Khi nào con nắng lên
Là sóng lòng em nhớ

Bên ấy đêm phủ mờ
Nét tay người thương nhớ

Mải theo một dáng hình
Chợt tiếng ve lặng thinh

Là hơi thở anh đấy
Buông trên mắt em đầy

04AM.04.5.2002

Tự vấn
Quang

Cái buồn lẫn vào trong ngày đang tắt
Treo lửng lơ màu đỏ nhuốm chiều tà
Mặt trời xuống như quả cam chín mõm
Đang xa cành chạm khẽ lớp đất nâu...

Có điều gì ấm áp thật sâu
Lòng thật tĩnh, và chờ mong đêm tới
Chiều vắng vẻ bên hàng cây lặng lẽ
Ngước mắt nhìn dịu bước những tình nhân

Rồi lại thế như thể đã đôi lần
Chút dịu dàng, em hát, chút phân vân
Sau mặt nước, rất gần thôi, trước mặt
Là tình yêu, vô cớ, lúc buồn rầu

Em mỏng manh, bé nhỏ, yếu và gầy
Đường sẽ dài, khi tối, em nghỉ đâu ?
Khi em quên cỏ cây màu xanh ngắt
Quên trái đất còn quay cứ mỗi ngày ?

Những con người trên trái đất xưa nay
Họ khác em trăm ngàn khuôn mặt
Nhưng anh giống khi anh chung nhịp đập
Trái tim yêu nồng ấm thưở ban đầu ?

Anh biết em đang nghĩ gì thật sâu
Biết lặng lẽ hay buồn rầu đâu đó
Và muốn em thôi đừng vờ chim sẻ
Ngượng ngạo cười học hót chẳng nên câu

Em vẫn tin tình yêu như phép màu
Và vẫn khóc không ngại ngần che giấu
Khi đôi lúc em mong đời bình lặng
Không phải buồn vì đau khổ, và yêu.

HN, tháng 8.2002

Tháng ba, Hà nội hoa và đất
GT (cuộc thi $10 bên Thăng long, tháng 3-2002)

Em đang đi trên đường Hà nội
Giữa tháng ba bừng giấc ngủ im lìm
Con tim nhỏ truyền tìm trăm ngả
Về đây anh, lòng người yêu đất nở hoa
Đất như thơ chiu chắt tự bao giờ
Mặt trời đến là lung linh toả sáng
Em hiểu đất như hồn anh trải rộng
Nặng ân tình Hà nội đã thầm gieo
Hoa Sưa đang giăng đầy lối em đi
Như lụa trắng dâng trời cao mải miết
Phố bỗng chật căng niềm da diết
Thời gian cồn cào trong nỗi nhớ xôn xao

Anh có biết
Tháng ba những cây bàng đơn côi
Rễ vẫn hút cái ngọt ngào của đất
Lá lất phất bay
Như những bàn tay vẫy

Về đây anh,
Hà nội chiều nay
Gặp cô hàng quẩy gánh
Hoa hồng tươi như gương mặt cuộc đời
Giấu những dòng nhựa mạnh
Vượt thời gian đem đến phố xa
Từ Nghi Tàm, Quảng Bá
Hương hoa mộc mạc thanh tao
Hoa Hà nội gìn giữ lòng Hà nội
Cho một phần người Hà nội ở nơi xa.










1 comment:

Tarzan said...

Cám ơn Nunca nhé! Sao em làm thơ hay vậy nhỉ. :) Mình thì thích đọc thơ nhưng chưa làm được bài thơ nào ra hồn cả.

Thương. :*