Saturday, February 05, 2005

The fool on the hill

Mấy ngày giáp Tết đôi lúc rất buồn. Lúc còn bé thì háo hức Tết, lớn rồi có khi lại sợ. Tết cũng có nghĩa là phải lo toan... Thật ra cần lạc quan vì chúng ta đã đi đến phía cuối của con đường hầm và ngày mai sẽ là một ngày mới tốt đẹp hơn. I am sure :)

***
Chưa năm nào những ngày giáp Tết lại lạ như năm nay. Chiều mưa to nặng hạt như mưa mùa hè. Đôi chân lạnh cóng vì lười đi tất và vì phòng không lò sưởi. Cái đầu cũng lạnh. Trái tim thì hình như lạnh nốt hi hi. Người ta không còn muốn hét lên những tiếng thật to, trái lại người ta có thể thư thái ngồi lần giở lại từng "trang sách" trong một "cuốn sách" của gần hai mươi bốn năm. Và bên tai vẫn là tiếng Violon đầy chất "Đức quốc xã" của Heifetz :)

***
If there is something else on your mind, this is a chance to bring it out...where we are going from here? Is that what women want: to be taken charge of, to be led? Is that why dancers follow the code they do, the man leading, the woman following? Until that day arrived, until that day of destiny, you were merely passing the time...

******
Đọc lại:

1. Vài dòng viết về John (rất fool) cách đây 4 năm :)
-----------------
Cả ngày ngồi làm việc với cái Computer. Định nằm nghỉ nhưng không thấy cần thiết, mặc dù cái cảm giác mệt mỏi về thể xác luôn thuờng trực, tưỏng thân hình như một con cá ưon bị hớt lên cạn đem phơi ngoài nắng với đôi mắt đỏ lừ và hai cái mang ngáp ngáp ...

Đã lâu rồi , khác với cái thói quen hàng ngày tôi cảm thấy cần nghe John hát. Một góc yên tĩnh , chỉ có tiếng âm nhạc tràn ngập trong tim , xoa dịu những mệt mỏi của cuộc sống bộn bề ...tôi lại bắt đầu nghĩ về cuộc đời, về con nguời và về những lỗi cứ xử thưòng ngày mỗi khi đối diện với nhạc của anh ..và tôi muốn viết một vài cảm nhận dành cho John Lennon, dẫu chưa bao giờ viết một điều gì về anh cả ( truớc đây tôi chỉ thích diễn tả cái cảm nghĩ của mình qua một vài nét vẽ nghuệch ngoạc , sơ sài ...)

Tôi đến với Beat từ những ngày còn là một cô bé lớp 7, cái ngày ấy khi vô tình nghe nhà hàng xóm mở một chiếc đĩa cũ kĩ mang từ Nga về : " let it be , let it be ", tôi đã bị đánh thức và quảng vội dăm ba cái băng Newkids on the block nhạt nhẽo sang một bên ..khi ấy tôi chỉ hiểu lơ mơ về Beat, nói đúng ra ban đầu chỉ có cảm nhận về giai điệu, nên còn thích nghe Paul hơn John (nó dễ lọt tai !). Dạo ấy tôi càng chưa ưa John vì cái vẻ ương ẩm của anh !

Năm tháng qua đi , cứ mỗi lần vui buồn tôi lại nghe Beat , và thưòng thì nhận ra John chia sẻ được nhiều điều hơn ..Đối với tôi âm nhạc của John gần gũi trong tâm tưởng như một tri âm tri kỉ, dịu dàng đằm thắm, lại có chút gì ngông ngông, tưng hửng, và luôn vững vàng qua bao cơn bão táp ...Không thể khẳng định rằng phong cách và quan điểm sống của con nguời phụ thuộc vào thứ âm nhạc mà ta thuởng thức, nhưng có thể khẳng định một thứ âm nhạc sẽ trở nên gần gụi thân quen khi anh ta tìm đuợc mình trong đó . Có lẽ vậy, nên càng sống, càng nghe John hát , tôi mới vỡ lẽ nhiều điều. Những âm thanh trong ca khúc của John tự nhiên như dòng chảy, không có chút gì gưọng ép, nó gõ vào tâm tuởng nguời nghe lúc rền rĩ khổ đau, nó vỗ nhịp dặt dè êm dịu khi tình tự âm ỷ, cái âm thanh mộc mạc và trong sáng ấy hoá giải nhiều điều, thế nên niềm vui trong âm nhạc của anh không bao giờ đồng nghĩa với sự hoan lạc , và nỗi buồn đau cũng chưa từng bị khơi đến tận cùng. Còn hay hơn khi ta ngắm nghiền mắt và suy tưởng bằng những ca từ John viết. Duờng như tất cả những ca từ của anh đều mang tính huớng thiện và nhân văn cao đẹp. Tôi bắt gặp đâu đây hình ảnh của bạn bè, những nguời tôi yêu quý, những nguời yêu quý tôi trong cái thế giới nhân vật ấy. Thế giới lơ lửng giữa đời sông hiện thực và sự thăng hoa của nghệ thuật. Yêu mãnh liệt, say đắm nhưng không bao giờ gục ngã, đau khổ dằn vặt nhưng không đuợc phép nhụt chí, lãng du biết mơ mộng nhưng không huyễn hoặc mình trong hoang tuởng, lại có lúc làm một " The fool on the hill " , tưng hửng và bất cần ...

Dẫu sao đi nữa và trên hết, cái khiến cho âm nhạc của anh tồn tại bền bỉ, vuợt lên tất cả đó là sự cảm thông, yêu và đau cùng đồng loại. Đôi khi nghe John tôi mỉm cuời sung suớng hoặc nhắm nghiền mắt ngửa mặt lên trời, hít một hơi đầy khí quản rồi từ từ thở ra nhè nhẹ, cũng lắm khi tôi khẽ gục đầu và để mặc cho âm nhạc cuộn trôi tất cả những suy tư ...John truyền cho tôi một tấm lòng biết tin yêu tha thiết vào ngày mai và cuộc sống mỗi ngày. Tôi cũng mộng mơ, nhưng để mộng mơ như John thì cần có một tấm lòng như John đã có . Điều đó tôi không làm đuợc !

Muốn viết nhiều về John, nhưng tôi đang bắt đầu ở độ tuổi 20, khi mới bắt đầu chập chững buớc chân vào cuộc sống, e rằng còn quá trẻ để hiểu những gì John nói. Tôi mơ hồ loáng thoáng qua cái cảm nhận tinh tế về Tình yêu, cái thứ tình cảm mà John nâng niu trìu mến. Hẹn một ngày tôi sẽ viết tiếp những dòng này cho anh , khi tôi yêu và lý giải đuợc vì sao anh nói : " Spend our life togetherMan and wife togetherWorld without end World without end .." Gone old with me ,
Sắp đến Tribute dành cho John , đôi dòng để nhớ đến một John khác thuờng , đặc biệt mà gần gũi ...
Nghe tin Goerge ...Ra đi nghĩa là sống mãi . Cũng như John hai muơi mốt năm truớc đây !
The fool@

2. Yesterday cách đây hơn 3 năm (leng keng phết nhưng được cái gà tây)
-----------
Tỉnh dậy nhìn ra sân
Một con chim trong hoa đương hót
Ướm hỏi nay là ngày gì
(mà) cái oanh bay chuyền học nói trong gió xuân ?

Năm nay có lẽ sẽ bình yên. Mình cảm nhận rõ ràng như thế từ lúc bước chân về nhà trong đêm giao thừa. Năm nay mình không mang về một cành lộc nào cả, một cành dù nhỏ bé cũng không. Bố mở cửa bắt tay và chúc mình mạnh khoẻ, thực hiện được ước mơ. Mình không chúc bố, mẹ và em một điều gì cả ...cũng không rõ cái cảm giác lúc ấy ... rất bình yên, mỉm cười, bước vào nhà ...thế là năm mới thật sự đã đến !

Buổi sáng thức dậy. Hai chị em dắt xe đèo nhau đên giúp cô chuẩn bị bữa cơm như thông lệ mọi năm của Đại gia đình. "ơ mẹ không bắt phải xuất hành hướng nào nhỉ " "Ừ , năm nay mọi thứ đều tự nhiên ..." Sáng mồng một con đường luộm thuộm ngày thường cũng trở nên thanh thoát. Còn sót lại một hai bụi cây ngang tầm với lóng lánh phủ mưa xuân ...Bất chợt nhớ đến đoạn thơ của Tagor đọc đâu đó, hạt sương rơi than khóc với mặt trời, hạt sương quá nhỏ bé để kéo Mặt trời về phía nó, và suốt đời hạt sưong đẫm giọt lệ. Mặt trời đáp, Mặt trời chiếu soi khung trời vô hạn nhưng cũng hạ cố đến hạt sưong nhỏ nhoi, khi đến với hạt sưong mặt trời chính là một tia sáng nhỏ, tia sáng tràn ngập lấy hạt sưong và cuộc đời nhỏ bé của hạt sương sẽ là một bầu trời tươi sáng . ..Cười phá lên, hoá ra cái hữu hạn và vô hạn cũng đồng dạng ...thất bại hay thành công cũng là cùng bản chất ...Yesterday đi và cho ta một sự lớn lao bay bổng diệu kì ...ta tiếp tục thắp sáng những ước mơ ..không còn cái trạng thái vui buồn lẫn lộn nữa , bình thản và yên định ...trong ánh mắt nụ cười :)

Sáng mồng 1 ra đường hứng chí hát vang lên có hâm không nhỉ ...nhưng mà kệ ..chưa bao giờ thấy Beatles thổi vào mình một luồng sinh khí mới như thế ...

One day you''ll look
To see I''ve gone,
For tomorrow may rain,
So I''ll follow the sun

Yesterday tiễn thằng bạn cũ cấp 2. Sân bay ồn ào tấp nập. Mấy đứa chỉ lặng im đứng nhìn cô bạn gái gục đầu lên đôi bờ vai cậu bạn ra đi ...khóc ! Mình không khóc, miệng mỉm cười và gửi cho bạn ánh mắt nhìn lưu luyến. Sau này mỗi lúc cả bọn đi chơi mới thấy nhớ, ừ thiếu nó, chả còn đứa vào xách đàn bật bông cho nghêu ngao ..không Diễm xưa , không Phượng Hồng cũng không 5,10,15,20...thế mới hay vì sao ngày ra đi cậu bạn sống rất "giang hồ " ấy lại nằng nặc xách theo cái đàn guitar rách nát , ..."Có một đống tiền cũng đâu mua đuợc cái đàn ghẻ này, em mang theo ! "...Đeo trên lưng cây đàn , bóng cậu khuất dần khuất dần sau ô cửa kính ...Bạn tôi vẫn khóc ...

Yesterday tiễn bạn gái thân nhất ra đi. Muốn choàng tay ôm thật chặt, nhưng sợ rồi sẽ nhớ ...chỉ nụ cuời và không cần cái xiết tay ấm nóng ... nó hiểu ...Em kéo Vali vào trong, tay lau nước mắt, nhìn với ra ...chị em xa nhau ...không biết bao giờ mới trở về . Dáng em cao cao , bóng em khuất dần khuất dần sau ô cửa kính ...Trên đường về , tôi khóc ...

Yesterday tiễn Ca bay. Mồng 4 Tết. Ngày không mưa, nắng trải trên khắp lối đi. Sân bay năm đẹp và hiện đại, sự vật đã mới và tâm sự của lòng người còn mới hơn ... vững vàng và hiểu thêm về chính mình, mình biết không còn bị ngã gục vì chính những niềm vui hay nỗi buồn ấy nữa ...cứ để những nguời bạn, nguời em, ngưòi anh trai đi..cuộc đời vẫn là những chuyến đi ...và giữ lại một nụ cười nồng ấm. Chợt nhớ vô vàn những kỉ niệm ...

Nếu kỷ niệm có thể đem bán đi, chưa biết chừng ta đã thành giàu có ?!

The fool@

-----
Và...những băn khoăn ...

Thế giới đang sống. Nơi tôi ngồi là nhà mình.Thế giới đang vần vũ xoay chuyển. Nơi tôi ngồi là chiếc ghế có một ngày nó bắt đầu xoay xoay lẫn theo nhịp trái tim...tôi hát theo con chim nhỏ ngoài bờ sông,trái tim đã ít nhiều lửa đỏ...Ngày hôm qua, một người bạn luôn dõi theo mình có chút tổn thương.Cậu ấy sợ cái tính trẻ thơ trong tôi. Sáng nay bạn gọi sang còn nói,có lẽ một hay hai năm nữa sẽ khang khác đi chăng...? Hôm nay, vẫn như 4 hay 5 năm năm trước, tôi lại cười và ba hoa, này biết đâu cái tính ương ẩm bướng bỉnh trẻ thơ ấy lại có tính người lớn hơn? Lúc nào cũng khác,xưa đến nay ít nhiều vẫn khang khác đấy thôi...nhưng vẫn là tớ.

Tôi chỉ dám nghĩ thầm, mình như một cánh chim khao khát tung bay, cái suy nghĩ cho rằng cánh chim ấy non nớt và bất ổn ấy không chịu nằm yên trong một đôi tay nuông chiều đã khiến cậu chỉ biến tôi thành một cái bóng, cậu cứ đuổi để nắm bắt còn tôi chạy và khao khát tung bay...
Ngày hôm qua,những ngày đã qua,có những bạn bè tự thú bằng ánh mắt trìu mến và rung động khi ngắm nhìn cánh chim nhỏ tung bay. Lúc đằm thắm dịu dàng và toả sáng với nhạc Văn Cao, lúc mộc mạc phiêu du với ca từ Trịnh. Trên một góc sân khấu nhỏ, những ngọn nến sưởi ấm lung linh hay một sân khấu trang hoàng rực rỡ đôi khi lại sống lên một trạng thái thuần tuý thăng hoa diệu kỳ. ..Nhưng cánh chim ấy không ít khi dè chừng, bởi thế này, bởi thế kia, là phận- là con này và xã hội là thế kia...cũng trốn chạy với cái gọi là nghỉ ngơi, là tích tụ nhựa sống cho riêng mình, có lẽ nó cũng cần một chỗ tối để rúc vào, để sống tự nhiên và thật nhất với mọi ngày, muốn xa rời thứ đèn pha loang loáng chói loá...( lại là mâu thuẫn...)

Ngày hôm nay, nhiều điều đã bị lay chuyển mạnh mẽ. Chưa khi nào từng thấy mình phải lắng nghe, phải vật lộn và đấu tranh, cũng có thể chưa thứ gì như thứ này thôi thúc và bắt mình tự nhìn thẳng vào mình, thấy nẩy sinh những hình ảnh sống kỳ diệu,thấy cần biến chuyển để khát khao một trật tự sâu kín...

Nếu chỉ nuôi trồng một vườn hoa đẹp đẽ với những tư duy hài hoà, sống một cuộc sống trong sáng, dạo chơi giữa các bồn hoa, hít thở hương gió mát lành không chút vướng bận cũng không hẳn đã cao quí? Cứ buông mình theo những ngọn sóng, lắng nghe, đấu tranh để thay đổi vì những gì trái tim mình thật sự mong muốn? Sống như một lãng tử cuốn theo các bản năng ư ? Liệu những gì sinh sôi từ đó có tốt lành,có trung thực, có đầy tình âu yếm? Giữa lãng mạn và thực tế chỉ là cách pha gia vị để nấu ý muốn dung hợp các điều trắc ngược được tìm thấy trong tâm hồn ...

Đời người có tính bằng năm tháng... Cây khô thì chết luôn, con chim giá rét cũng chẳng thức dậy mà hót, và con người đã chết, liệu có hơn gì? Tình yêu ???

Nào ai biết đúng nó là cái gì, nhưng dường như nó luôn luôn có một vẻ đẹp huyền ảo và quyến rũ.Tất cả ở dưới đáy, dưới tầng sâu mờ ảo của một dòng sông. Dòng sông ấy chảy qua tháng ngày, khúc lững lờ, hờ hững, khúc cuồn cuộn phù sa, trước mình minh thì rực sáng, giữa đêm khuya lại bàng bạc khắc khoải. Có thể nó chẳng là gì cả, nhưng lại luôn hứa hẹn thú vị, người ta chỉ mường tượng thấy những thứ đẹp đẽ xa xôi ở đằng sau mặt nước, một lớp màn che có ý nghĩa. Mờ mờ ảo ảo, lớp màn che ấy dệt bằng thời gian và những chất liệu phi thực. Lớp màn che ấy giữ cho tình yêu sự bí ẩn, nhờ nó khơi gợi lòng ham chuộng các giá trị cao nhất, song khó lòng thoả mãn được điều đó. Con người khi yêu như một đứa trẻ đi dọc theo triền sông, miệng vừa đi vừa hát. Lương tâm trong sáng, không bao giờ muốn nửa vời, đòi và hưởng thụ tình yêu khi nó chớm nở rộ, tinh nghịch hiếu động, uống một ngúm nước sông có thể chỉ để tắt ngấm những khát khao ham muốn. Đứa trẻ ấy phải chăng chỉ biết yêu sự bí ẩn-lãng mạn, và lần theo dấu vết của nó ?

Nhưng tình yêu, dẫu là một vẻ đẹp ảo ảnh cũng cần được nắm bắt và thâu tóm. Điều đó đưa đến và làm nên một cuộc sống quý giá, ấm êm. Nếu cứ mải mê một ảo ảnh ở xa xôi, cứ để trái tim mình tự do tung bay, cứ lôi cái lý luận rằng mọi khát khao mong muốn vươn tới đều chân thành và chính đáng, rằng tình yêu sẽ đẹp biết bao nhiêu khi được thay đổi dẫu đành vứt bỏ những gì máu thịt, liệu sẽ giữ lại gì cho cuộc sống? Thong thả đạo mạo phía bên kia triền sông là một ông già. Người giơ tay vuốt những chòm râu bạc và thấm thía về đời người. Ngắm đứa trẻ bi bô vừa đi vừa hát háo hức bên kia triền sông,người nhủ thầm, nếu không được lớn lên, được có cái gì đó là của riêng mình hẳn nó sẽ cảm thấy nghèo nàn biết bao nhiêu. Nó mới quen trạng thái thuần tuý thăng hoa, nghĩa là quen dựng lên. Còn thực tế,cuộc sống đầy rẫy bão tố và các nỗi đau trần thịt. Vin váo vào một ảo ảnh, vào thứ ánh sáng long lanh vụt lướt qua, liệu có thể sinh tồn?

Có lẽ một ngày kia,đứa trẻ cũng sẽ già cỗi yếu đuối, cạn kiệt sinh lực, cứ đi mãi chạy theo ảo ảnh, nó sẽ gục ngã dưới một bụi hoa dại mà chưa kịp tận hưởng cái gì. Ông già mỉm cười, buông cần câu trước hiên nha, thực tế không hề mất đi cái bí ẩn, nó bao hàm một chuỗi các sự ngẫu nhiên mở đường đi vào một con đường bí ẩn khác.Chỗ ấy tuy đông người nhưng dễ san sẻ niềm vui. Lại những đứa trẻ khác sinh ra, lớn lên, chúng tiếp tục đi trên triền sông bên kia, tiếp tục ước mơ,mơ ước...Thân phận thì hữu hạn, ước mơ và mơ ước thì không cùng. ..

Đời người có tính bằng thời gian, người cho đi có mong được bù đắp lại,có một ngày mơ ước cũng khát khao trút bỏ đôi cánh giang hồ và rơi xuống, tồn tại như một thể nhân ...

- Lãng mạn hay thực tế?
- Chỉ là cách pha gia vị để nấu ý muốn dung hợp các điều trắc ngược được tìm thấy trong tâm hồn !!!

gt@





No comments: