Wednesday, January 26, 2005

Nothing at all


Cũng lâu rồi cô mới lại đi bơi một mình. Trước kia thì nó là một hobby, nhưng giờ đây thi thoảng chuyện đi bơi là để khoả lấp một cái gì đó tự sâu thẳm cô không thể nắm bắt. Một cảm giác trống rỗng mệt mỏi sau một số ngày làm việc bận rộn như không dừng lại được. Đôi khi nỗi u uẩn ấy gần như một sự câm lặng không bờ bến, không giới hạn.

Bể bơi chỉ có vài người. Họ dường như đều chú ý đến những cử động đều đặn, những nhịp uốn mềm mại của thân hình cô trong nước. Cô luôn biết điều đó là một chuyện rất thường tình.

Rời bể bơi cô thấy mình có vẻ khá hơn một chút. Đi loăng quăng dọc theo khu phố có những French Quarter lớn với khuôn viên vườn tược nhiều cây và yên tĩnh. Đường phố này cô luôn yêu thích, phố toát ra một cái gì bình yên. Buổi tối trở nên bất tận và hoang vắng.

Cô nhớ một hai đứa bạn thân những ngày còn hồn nhiên cùng nhau ngồi trên ghế giảng đường. Nhớ từng cái mặt bàn cô say sưa khắc hình John Lennon trong giờ học. Nhớ cái cổng dẫn lên nóc toà nhà lộng gió có 2 đứa bạn luôn đứng sẵn đợi cô lên và hát. Nhớ cái account tên Quang có năm sáu đứa về đến nhà quẳng ngay cặp chạy lên online làm thơ, viết lách trêu chọc nhau. Giờ một ở Anh, một ở Úc, một ở Hà Lan, một ở Malai và một cặm cụi ở Đức. Riêng mình cô vẫn neo bám với Hànội sau một vài lần ngỡ cũng sẽ ra đi. Cô đi dọc theo khu phố như cái bóng. Trong chốc lát, cô cảm thấy mình mất hẳn sự tự tin mà cô đã mất bao công sức mới lấy lại được ngay tại mảnh đất này, với những lần đi lang thang đơn độc sau giờ làm, những giờ đi bơi, những chuyến xe trên đường dài ra khỏi thành phố. Cũng đã lâu tất cả lại dường như vỡ vụn trong tâm trí cô. Lâu rồi cô nghĩ là mình không còn đau đớn. Lâu rồi cô nghĩ là mình hài lòng với một ước mong không bao giờ thoả nguyện và cũng chẳng âm thầm kín đáo chờ đợi một điều gì.

Rất nhiều lần tự hỏi và cô bất lực không hiểu nổi những thứ đã xảy ra trong cuộc sống này. Có khi trí thông minh và sự nhạy cảm đơn độc của cô còn quá nhỏ hẹp. Phải, có cái gì đó mà cô nghĩ mình có thể chờ đợi lại là cái cô chưa hề chờ đợi. Trái tim nồng nhiệt và trong sáng của cô dường như đang kết thúc trong những buổi tối đơn điệu trống rỗng như thế này. Cô có cảm tưởng cô đang khao khát muốn quay lại chuyến xe của gần một năm trước cho dù mọi thứ lại khổ đau và hạnh phúc như thế.








7 comments:

Linh said...

Welcome back. Đọc cái tiêu đề lại nhớ tới bài hát Making love out of nothing at all.
Be relaxed but strong, little honey. Everything will be fine. :)

Tarzan said...

Vui vẻ em nhé! Cái này hồi lâu rồi mình có lưu, bây giờ tặng lại cho em gái bài viết của chính em ngày xưa. ;-)


Có đôi khi ta đã trực nhận thẳng vào sự vật,trong sự sâu thẳm của nó với những xúc cảm và rung động mãnh liệt. Lúc ấy cuộc sống là tấm áo mộc đơn sơ,quá đỗi hồn nhiên...

Giấc ngon bừng tỉnh,thảnh thơi rồi chờ đợi cảm giác thân quen tìm về. 5h12' tiếng ve sôi lên, cuốn lên gọi ngày mới .Buổi bình minh , trăm ngàn thứ âm thanh cuộc sống lại lần lượt rộn rã phơi bày, tiếng ve bay mất vào xa xăm không còn nghe rõ nữa, anh có biết, em có biết tiếng ve về đâu không nhỉ?

Có một kẻ lãng du,có một kẻ mục đồng Tiêu Dao ,vắt chân ngửa mặt nhìn mây xanh,áp tai nghe tiếng suối chảy bên đồi trong anh,trong em không nhỉ ? Sớm mùa hạ trong vắt thèm nghe Autumn-The four seasons,Vivadi, thèm như người nông dân trong điệu nhảy ,trong tiếng hát,đắm chìm vào giai điệu chạy sáng,sửng sốt. Không phải mùa thu êm đềm, đêm thu thanh vắng,không phải dưới trăng thu vằng vặc long lanh trên ngọn cỏ sương đọng nỗi buồn, mà một mùa thu vui tươi vì mùa màng thắng lợi ,vì cuộc sống thật mộc mạc giản đơn tươi sáng, đâu đó bóng người thiếu nữ hãnh diện bước qua bỏ lại sau lưng những vệt đất dài cũ kĩ.

Tâm trí anh, tâm trí em có bao giờ ngưng tụ làm một khối,ta không còn biết lưng ta dựa nơi đâu,chân ta đứng nơi nào,tựa hồ chiếc lá bay- không rõ ta cưỡi gió hay gió cưỡi ta ?

Hôm qua nghe em gái học bài đọc Giục giã -Xuân Diệu. Xưa cứ nghĩ thứ thơ ấy giả dối và quá ư mỹ miều,thắc mắc, bố bảo mày làm sao đã có cái cảm giác ấy mà hiểu .Cũng hiểu. Nhưng vẫn thấy thơ Xuân Diệu lạ lùng và kì quái, có lẽ ông đã yêu một tình yêu không phải trong cái thế giới của đời thường mà Xuân Diệu yêu một tình yêu của một thế giới tình yêu.Vì thế những câu thơ hấp tấp, lo âu,nó run rẩy,sợ hãi và vội vã ngắt nhịp...

Hôm nay nắng chan hoà như trời cao rót mật ong vàng sánh,trên nhưng mãi ngói thâm nâu của khu tập thể,trên ngõ nhỏ và trên ô cửa nhà ai mới sơn lấp lánh lấp lánh.Ngày hôm qua,khi mùa xuân chưa về, đứng nhìn một góc phố và ngắm những ngôi nhà quay lưng vào nhau tạo nên một khoảng trống.Cả mấy ngôi nhà đều im ỉm đóng cửa.May mắn có một vạt nắng xuyên qua ,khoảng trống ấm áp hẳn lên,những ô cửa sổ bắt đầu rộng mở đón ánh sáng và lại khẳng định một niềm tin chờ đợi , điều đích thực sẽ xuất hiện xua đi cái cảm giác bất ổn chẳng bình yên ...

Anh có đọc thơ Xuân Quỳnh, em có nghe thơ Xuân Quỳnh?Đọc thơ ấy chẳng hiểu sao lại bị ám ảnh hệt như bắt gặp một thứ văn xuôi đầy chất thơ ca và lòng dũng cảm,

"Chẳng có thời gian,chẳng có không gian
Chỉ tuổi trẻ,chỉ tình yêu vĩnh viễn..."

Điều ấy khiến con người tin có một tình yêu đích thực dành cho mỗi cá nhân con người trên trái đất.Những câu thơ bình tĩnh,đơn giản đến lạ lùng,cảm xúc ngưng đọng và chỉ chút ý nghĩa thôi cúng đủ để đẩy ta đi tới cái mà không một sự tàn phá,va đạp nào của thời gian và cuộc đời có thể chạm tới được.

"Em nghĩ chắc là hoa đã có
Mọc xanh đầy thung lũng của ta xưa "

Anh có nghe, em có nghe và bạn có nghe ..một thứ nhạc điệu của trái tim trong tình yêu và cuộc sống

Giang Thu Trang 3-5-2002

Linh said...

Con người mỗi ngày một khác mà Tarzan. Có những thứ chỉ nên là kỷ niệm thôi, làm sao quay trở lại một thời đã qua được nữa.
Có khi cũng khó phân biệt được giữa hạnh phúc và bất hạnh. Nhưng có lẽ những thứ dào dạt mạnh mẽ rồi cũng chỉ như sóng triều thôi, chỉ có sự bình an là còn lại. Tsunami cũng đẹp, cũng hùng vĩ lắm chứ nhưng cũng đem lại sự huỷ diệt cho không biết bao nhiêu người. Và cả cuộc đời mình cũng không thể để cuốn theo những cơn Tsunami mãi được.
Mong em được bình an (thật sự).

Linh said...

Nhặt được cái này từ blog của Tarzan

"Chuyện bình thường cuối cùng

Có những khi về qua phố,
Phố chói chang không thấy mặt trời
Có những khi về qua phố,
Phố qua đông không thấy mặt người
Chợt gặp mình cười như đã ngu ngơ.

Một sớm mai nào,
Thấy mình trong gương, tóc mờ như sương
Một sớm mai nào,
Chợt tỉnh cơn say,
Không còn bạn bè, không lời hẹn thề

Có những khi chiều nghe nhớ,
Nỗi nhớ xưa nay cũng nhạt mờ
Có những khi về trong gió,
Gió xót xa thương mối tình hờ
Chợt gặp niềm đau vẫn như đợi chờ... "

Nunca said...

Cám ơn chị. Đúng là cái thời tuổi thơ gà tây rất tươi đẹp và (phần nào) trong sáng của em. Thế nên người ta mới từng làm được thơ, chứ không như bây giờ chỉ quay sang đọc đi đọc lại tiểu thuyết của Milan Kundera đến mấy lần :)

Nunca said...

Hi hi chị Tazan lại gợi lại những cái ngày xưa, thì em cũng một mình ngồi ôn lại. Sau này cách đây lâu lâu trên một chuyến xe em cũng tập toẹ nghĩ được vài câu thơ thế này, hình như từ bận đấy không còn thích Thơ nữa :)

Một đêm- Một ngày

Một đêm đêm mộng xong rồi
Một ngày thức dậy tập vui với đời

Một đêm đêm bỏ cuộc chơi
Một ngày hờ hững đứng ngồi chông chênh

Một đêm đêm đã lênh đênh
Một ngày xin rộng đường không tim Người

Ba Vì

Trên đỉnh chợt một tiếng kêu
Xa xăm quay về nhìn lại
Xuống núi lững thững thân gầy
Lẫn vào chiều mây lặng tối

***
Mắt buồn, mắt tưởng biết vui
Môi buồn, môi chờ đêm tối
Chuyến xe lăn vào bối rối
Và đời là một cuộc chơi

***
Tiếng hát tan trong cuộc đời
Làm một lời mềm ru đêm
Đêm xuống tan trong mộng đời
Làm một lời mềm ru em

***

Tarzan said...

Ah, Quang post lại mấy bài thơ ngày xưa em làm nhé!


Lãng đãng
(Phạm Anh)

Có khi nắng đùa trên phố
Hồn nhiên như áo em vàng
Có khi mưa về trên tóc
Dịu dàng ướt những lang thang

Có khi gió tự cuối ngàn
Đổ xuống tiếng cười trong trẻo
Vòng xe quay về bao nẻo
Lặng thầm chở những yêu thương

Em là ngày xưa khói sương
Loãng vào bình minh rất vội
Tôi là sợi rơm bên đường
Giấc tha hương mơ bóng khói

Có khi những điều không nói
Lại như viên kẹo ngọt ngào
Tuổi thơ ngậm mòn một nửa
Nửa để hờ hững trên sao...