Saturday, September 12, 2009

Karaoke kết đi, được chưa?

Sáng thứ Bẩy trời còn mưa nhẹ, gió mát. Cả nhà thức dậy sau một tối vui, một đêm vui. Bố rửa đít đánh răng thay quần áo cho con dắt con sang phòng ăn sáng. Trong lúc ấy mẹ vừa ngồi đợi toilet vừa vào mạng google các triệu chứng sốt xuất huyết (SXH).

Ở bên kia xa hơn làng Tứ Liên là làng Nhật Tân, có cô Hoa bị sốt đêm qua. Sáng gọi điện sang hỏi chú Nam - chồng cô Hoa là cô đỡ chưa, chú hân hoan khoe Hoa cận hết hẳn sốt rồi vì đêm qua truyền tận hai chai nước. Hỏi sao lại truyền nước tùy tiện thế. Đáp rằng có người bà con trong làng biết truyền nước, nên sốt thì truyền và đỡ rồi. Dặn rằng thế là hơi liều đấy nhé, vì vừa rồi nhiều người SXH ra đi do chủ quan nghĩ rằng sốt dịch truyền nước rồi bị sốc. Phác đồ điều trị SXH kỳ này của các bác sỹ cũng không chỉ định truyền nước đâu. Có cái gì đó nguy hiểm hơn mọi năm. Nếu vẫn sốt kèm đau quặn bụng như tối qua thì đi xét nghiệm máu nhé. Phải đi xét nghiệm máu mới biết là sốt thường sốt virus hay SXH. Đang có dịch nguy hiểm lắm. Hôm qua bạn chị vừa sốt một cái đi xét nghiệm máu thì hóa ra là SXH đấy. Không chủ quan được đâu. Chồng cô Hoa nghe tôi tuôn một tràng rồi chỉ cười hì hì. Tôi cúp máy xuống, tự nhiên chợt thấy giống như mình vừa karaoke một bài mà vào sai nhạc lại nhầm cả khán thính giả. Nếu cái đúng nhạc ấy nó xảy ra trong hôm nay, thực tâm tôi chả muốn tí nào :)

Ở bên này làng Tứ Liên nở rộ phong trào karaoke ban ngày. Ban tối làng xóm hoặc là tắt đèn ngủ sớm hoặc là xem phim Hàn Quốc nên mấy bộ dàn ampli Lioa hoặc Quảng Châu không được dịp phục dịch dân làng. Dân làng giờ không cấy lúa, hoặc là đi chợ Tứ Liên, hoặc là đi xe ôm. Thanh niên không bộ đội thì ở nhà hát Karaoke. Hát hoài mỗi ngày. Thanh niên bên tai phải hay hát nhạc Rock bất cứ sáng nào trong tuần. Mỗi sáng độ 9h30 lại khai giọng bằng "Wind of change". Có hôm lôi dàn ra hát vo cả Đám cưới chuột của ban Gạt Tàn Đầy mới khủng. Giọng ống bơ rỉ cứ rống lên như bò. Nghe thảm lắm. Thanh niên bên tai trái (văn hóa khá hơn) có lẽ có chân tham gia văn nghệ làng xã nên chỉ sinh hoạt karaoke tại gia đều đặn cứ mỗi cuối tuần và chỉ dùng nhạc đỏ. Mở màn hay là "Lắng tỏa chiều nay. Chiều tỏa lắng đôi bờ thương nhớ" . Thôi thì có tí ngọng nhưng cũng tạm tha thứ vì khi giọng hò cất lên giọng hò cũng có tí lằng lặng nhớ thương ở lơi lào.

Có gì trong những tiếng karaoke đấy nhỉ? Có một sức mạnh vô hình của "văn hóa lũy tre làng kết tinh từ đời đời". Đã mấy lần tôi định làm đơn hay gọi công an kiến nghị về chuyện ô nhiễm tiếng ồn trong giờ hành chính thế mà lại thôi, vì biết trước những biện pháp kiểu đấy là thứ xa hoa không phải lối ở cái làng này, phải nghĩ cách gì dân dã hơn ví như cách xử lý mấy chuyện đã qua. Những chuyện đã qua là những chuyện điển hình kiểu như hàng xóm hai bên chiều chiều vẫn thích dắt bầy chó ra tè trên thảm cỏ trước cửa nhà tôi ở, rồi đến một ngày lại mượn đúng cửa nhà tôi bắc rạp bày cỗ cưới thì chẳng may vớ phải hôm oi nắng thành ra cỗ cưới pha đẫm mùi nước đái chó trên cỏ. Sau bữa ấy chó cũng được chủ chịu khó dắt đi tè ra xa hẳn. Tất nhiên không thể ngăn chặn triệt để các bầy chó ở tít cuối làng được dắt ngược lên đây phóng uế, nhưng dấu hiệu tích cực là chó nơi khác đến tè thì phải qua mặt mấy bà già rỗi việc hay ngồi hóng mát trước cửa nhà. Hay có đợt hàng xóm thích rủ nhau vứt rác sát cửa nhà tôi ở vun thành đống cứ mỗi chiều chiều bỏ qua nguyên tắc lịch sự là rác nhà ai nhà ấy để trước cửa. Chồng tôi bực cũng chẳng nói chẳng rằng, chỉ cố tình đỗ ô tô lên đống rác suốt mấy ngày không cho hót đi. Đến hôm nhả xe ra đã có một đống rác to lù lù hôi thối cho hàng xóm ngửi. Chúng tôi sinh hoạt ở trên tầng cao không phải cận kề như họ đang ngồi ăn, ngồi xem TV, ngồi buôn chuyện ngay ở tầng một sát mặt đường làng. Sau bận ấy biết ý họ cũng chừa. Lại có hàng xóm thích thì đỗ cái xe máy vênh váo ra giữa đường để những anh có ô tô muốn đi qua cửa phải lễ mễ xuống xe ngó cổ vào xin dẹp xe cho đi nhờ. Một lần gặp phải chồng tôi, chồng tôi đầu trọc đeo kính đen cứ ngồi yên trên xe khoanh chân bấm còi cho cả nhà thằng để xe láo ngó cổ ra đồng ca xách mé chửi "thằng đi ô tô" cậy có ô tô mà bấm còi hách dịch à, đường làng bố, bố mày thích để xe đâu thì để. "Thằng đi ô tô" vẫn cứ ngồi im trên xe bấm còi không mở miệng nói câu gì. Đánh thằng đi ô tô thì chưa dám rồi vì trông nó vừa gấu mà lại còn là hàng xóm chả thấy khi giao thiệp nhỡ động phải dân anh chị cũng ngại. Tiếng còi ô tô cứ tiếp tục inh ỏi kêu cho đến khi bà con xóm làng và ông tổ trưởng tức tai quá cũng phải nhao ra khỏi nhà chửi toáng cái nhà để xe máy vênh váo thì chúng cũng đành ấm ức dắt cái xe gọn vào cho chồng tôi thôi bấm còi và lái ô tô đi tiếp. Cách gì dân dã hơn để kết đi cái mớ karaoke ồn ào, tôi vẫn còn chưa nghĩ ra.

Nhưng thực tình thì tôi nào có còn thiết dẹp loạn tiếng ồn. Sống lâu trong văn hóa làng tôi cũng thành ra quen cũng dễ cảm thông với những thú vui làng chẳng còn ra làng mà phố lại càng chưa ra phố. Vả lại đến ngay từ ngôi chùa lịch sử hơn 300 trăm thi thoảng còn ầm ĩ tiếng nhạc tả phí lù từ ca nhạc tạp kỹ tự biên tự sướng đến cải lương Thanh Thanh Hiền thậm chí cả nhạc vàng hải ngoại thì nói chi đến những mái nhà bê tông mái bằng 2-3 tầng mọc lên nhờ tiền bán bớt đất cha ông còn con người thì chẳng thay đổi được những thói cũ là bao. Người giúp việc nhà tôi thạo tính nết các bà già hàng xóm hơn tôi (tôi chẳng quan tâm) nào là bà này bà kia hay hỏi dò chuyện vợ chồng anh chị, em đã tìm ra chính bà béo sau nhà là người bê trộm chậu hoa nhà mình, bê xong bà ấy hiên ngang để trước cửa nhà bà ấy cứ như không (tôi phải can giúp việc tôi lờ đi như là kiểu bố thí bỏ qua cho bà ấy không cần phải sang đòi). Từ ngày con tôi biết đi chơi thì tình hữu nghị với hàng xóm được cải thiện đáng kể. Về cơ bản con tôi bé nhưng đi chơi gặp các bạn, các anh chị hàng xóm rất thảo tính - có bánh kẹo gì đem theo hoặc chủ động đem theo là chia nhau tuốt. Đôi khi đi siêu thị tôi nhặt về một vài hộp bánh kẹo, thỉnh thoảng tôi thích nhặt sô cô la hay các loại bánh kẹo lạ mà những đứa trẻ ở làng chưa bao giờ biết đến. Câu chuyện kiểu như cái kẹo sô cô la có rượu bên trong rất kỳ thú mà em Bơ mang sang chia cùng có thể thành câu chuyện được nhắc mãi trong lũ trẻ. Đổi lại em Bơ được các anh chị cho ăn mỳ tôm sống, mỳ tôm nấu, củ khoai củ sắn. Em Bơ về bập bẹ bi bô kể chuyện cho mẹ đến mức gọi luôn tên bà hàng xóm là "bà mì" vì mỗi lần sang bà có nhà là bà lại nấu mì cho em Bơ và chị Bông cháu bà ngồi bốc mút mát cùng nhau. Lũ trẻ rất quý vợ chồng tôi, hễ nhìn thấy thì đứng lại chào cô chào chú. Trẻ con vô tư dễ mến không rắc rối hay hiềm tị như người lớn. Trẻ con là cầu nối hòa giải và xóa bỏ những hàng rào vô hình mà người lớn cứ thích dựng lên.

Có những lúc tĩnh lặng tôi được hưởng trọn vẹn cái sinh khí sót lại của gốc đa sân đình đền chùa làng xã. Là một chiều như chiều hôm qua sau giờ làm việc ra hiên thượng kê ghế ngồi nhìn mưa hút một điếu thuốc, để văng vẳng bên tai mấy bản tình ca Lê Uyên Phương. Tôi nhìn góc Hồ Tây phía trước mịt mùng. Tôi nhìn rặng nhãn bên chùa đang xanh um lên màu xanh lớp lá mới. Tôi ngắm đám bèo tím ngắt dồn về lạch nước sau nhà. Ngay cả những ngôi mộ còn nằm mãi trên nghĩa địa khô cũng chợt gần gũi lạ kỳ. Tôi rung lên khi nghe thấy tiếng Harmonica tha thiết vang lên từ nhà anh Tây chủ quán rượu Highway 4 gần đấy (cũng khó có thể xem nhau là láng giềng dù nhà với nhà trông được sang nhau). Giống như cái cảm giác hôm tôi ngà ngà bước chân ra khỏi quán sau 5 cốc bia trong bữa nhậu với toàn thể nhân viên mừng Sinh nhật chồng tôi, mắt tôi như chạm vào hình ảnh một anh bảo vệ trông xe mặc áo xanh đang đứng một mình ngậm harmonica thổi một giai điệu lơ lửng không vui vui cũng chẳng buồn buồn. Êm ấm và tươi sáng biết nhường nào là những giây phút mắt mình như chạm vào một giai điệu thay cho đôi tai giờ đây lắm lúc đã thôi không còn thiết nghe đúng nhạc để mà hát lại cho đúng những bài karaoke (để làm gì). Lạch nước tím tím hoa bèo, lũy tre, rặng nhãn, tiếng chuông chùa đổ đều trên tháp quyện vào tiếng harmonica, thoang thoảng giọng hát Lê Uyên quấn vào tiếng guitar thùng của Phương, tổ chim sẻ chiêm chiếp chỉ nghe tiếng không trông thấy hình...tất cả đan trong màn mưa thành một chiều bình yên thân thương đến lạ. Không một chút vất vả nhọc nhằn lo âu đau đáu, dù có thể nó vẫn đầy ra nhưng nó đang ở ngoài tâm trí tôi. Tôi mỉm cười khi bạn nhắn tin bảo rằng cùng lúc này chúng nó (vợ chồng nó) đang ngồi ngoài hiên ngắm mưa rồi nhắc đến cái kiểu thản nhiên "tiểu tư sản" của tôi. Nhắc xong chợt tôi cũng thấy hơi thoang thoảng nỗi nhớ chồng. Chắc anh đang trên đường về và chắc chắn anh không quên mua một túi bóng bay dùng cho ngày sinh nhật của con gái lớn tại nhà vào tối nay.

Thôi tôi chẳng gõ lan man nữa không lại phải tự nhắc mình: "Karaoke rồi đấy kết đi, được chưa?" Cái nhan đề này lúc gõ thật tình chỉ là cái nhan đề bâng quơ chưa định gõ gì. Sở dĩ là vì đang muốn đọc nốt truyện ngắn cuối cùng của cuốn "Chuyện xưa kết đi, được chưa?" (Bảo Ninh) thì thanh niên bên tai phải lại mở màn Karaoke "chiều đổ lắng đôi bờ" làm tôi rờn rợn một tí, bực bực một tí đâm tôi dừng ngay cái dự định đọc truyện khi mà không thật sự thảnh thơi. Rồi cực kỳ bình tĩnh, tôi mở note để lan man (dạo này hay bình tĩnh chi lạ)...cho đến hồi màn Karaoke kết thúc vì giờ cơm trưa.

Thế là tôi được thảnh thơi đọc nốt "Chuyện xưa kết đi, được chưa" rồi đây.

Wednesday, August 26, 2009

Mình láu cá và mình ghen và mình...

1.
Mình láu cá

Tối qua mẹ bảo mình đứng sát vào tường áp đầu vào bạn hươu cao cổ để đo chiều cao đi nào (hươu có vạch cm). Mình đứng sát vào - trò cân đo này mình quá quen rồi- nhưng chuyến này mình kiễng chân cho nó cao. Kiên quyết phải kiễng chân cho được gần 90cm. Bố mẹ mình bó tay với việc tìm số đo thật của mình tèn ten.

2.
Mình ghen

"Cái kiểu gì" mà sáng ra mình đang nằm giữa, vừa mở mắt đã thấy bố trườn sang bên kia giường ôm mẹ mình. Bực rồi đây. Mình nhăn nhó bò đến hầm hừ "Bố!Bố!" rồi hành động lôi tay bố ra khỏi người mẹ. Ghen đấy mà. Có bạn nào yêu bố như là yêu tình nhưn giống mình không? Từ bé đến giờ bà bô mình ...bị mình đánh ghen đôi ba lần rồi đấy. Mình yêu bố mình kinh khủng. Ối giời ơi là giời. Bà bô mình cười sằng sặc bảo là ai bảo mình mệnh Hoả đâm ra mới phải yêu bố mình đến quỵ luỵ thế....hmm...hmm ...cái tính ghen này có đôi khi mình không thể nào kìm chế được :(

3.
Mình tiếp tục bị phê bình

Về chuyện nói ngọng chữ n. Mình níu na níu nô. Mẹ dạy "Hello" mình sang sảng: "Hê nô! Hê nô!" chẳng khác gì anh Minh Giang. Mình nại còn nhắc mẹ thế này nữa chứ: "Mẹ đi nàm! Mẹ đi nàm đi!" Mẹ mình ôi xót hết cả nòng mề. Sáng nay mẹ dạy từ "làng lúa làng hoa". Mình nhem nhẻm một tràng: "nàng núa nàng hoa". Mẹ chỉ có nước khóc thét. Chúng mình còn bé. Mới tròn 18 tháng. Mẹ cứ đòi hỏi nắm quá nà không duyệt đâu nhá!!!

4.
Mình yêu ai?

Nếu mẹ hỏi: Yêu mẹ không? Hiển nhiên mình trả lời thật thà là: Yêu bố nắm! - Sau đó đánh trống lảng bảo mẹ bế hoặc rủ mẹ chơi đồ chơi cho quên chuyện mẹ hỏi mình yêu mẹ đi. Tất nhiên các buổi tối khi bố mình chuồn đi làm (đi nàm Mafia trên FB những núc 9pm) là mình quay sang nịnh mẹ. Mẹ vừa mở mồm xong chữ "Yêu.." mình tiếp ngay "mẹ nắm!" rồi chuyển sang điệp khúc: "bà nắm! bà nắm!" ý chuyển bài thật nhanh lái mẹ sang tiết mục hát theo yêu cầu bắt đầu từ bài "Cháu yêu bà". Nói chung với mẹ, những lúc nào có bố thì mình không cần yêu lắm đâu. Thỉnh thoảng mình rồ lên mình yêu mẹ chết thôi, xong lại phải bơ bơ đi vài ngày cho mẹ thèm. Mẹ mình là dạng phức tạp lắm - đâm mình hiểu mà, hiểu mà hi hi.

5.
Chủ đề cám ơn

Tuần này - tháng này mẹ đang dạy mình chủ đề nói lời cám ơn. Tức là ai mang cho mình cái gì, ai giúp đỡ mình việc gì thì mình nói: "Cám ơn!" Mỗi tháng chỉ học chuyên sâu một vấn đề thôi - như lời bác Sunf đã góp ý. Không nên nhồi nhét mình lan man làm gì. Học từ dễ đến khó. Lâu ngày rồi cũng ngấm thôi. Sáng ra nghe nói bố mẹ lại sắp lượn đi Tết người Mông mấy ngày trên Tây Bắc - thể nào về nhà cảnh sát mẹ dễ cũng chê mình hư đi như bận trước. Lần này mình lớn rồi, bắt đầu lờ mờ hiểu cám ơn là gì, mình sẽ cố ngoan ngoãn ngay trong cả sự chiều chuộng thái quá của cô và các bà trong khi cảnh sát vắng mặt cho cảnh sát về nhà sẽ phải rưng rức nói lời ...cám ơn đầy xúc động.

6.
Đi học

Hôm qua Susu đi nhà trẻ buổi đầu tiên rồi. Chúc mừng Susu từ không dự định đi học ngay mà lại máu nhất ngay. Ít bữa nữa cũng đến lượt mình và ZB như kế hoạch thôi. Sau lớp Sol nest, mẹ cứ chuẩn bị dần các lớp full-day khác đi là vừa! Mình có vẻ sẵn sàng ngay thôi!

Mình nói tiếng Phú Thọ

...các bạn ạ! Lên bổng xuống trầm ghê lắm!

Giờ đỡ "mịa ơi bế iem" rồi thì lại phát sinh chơi toàn từ địa phương.

- Mình bảo: Mẹ nhút (nhúp) đi! - 3 lần mẹ không hiểu, phải làm động tác mẹ mới hiểu là mình bảo mẹ... bốc đi!!!

- Mình bảo bố: Em bấu/bíu với! - ý là em bám với, bố báo cáo mẹ thế.

Nói chung nếu em không đi học sớm, rất có thể em còn rủ bố: "bố ơi bố nộn đi" như anh Minh Giang rồi bố mẹ tha hồ mà lộn ruột vì sặc nước bọt vì cười ;))

Con vẹt dỗi mẹ

Sáng nay 7h em đã dậy. Bố vẫn ngủ khò. Dù em giở bài bắt mẹ ngủ thêm để đợi bố nhưng mẹ phải dậy luôn vì còn dẫn cô Dung ra chợ. Mẹ đánh răng rửa đít cho em xong chưa thấy bố dậy thế là mẹ bảo mẹ dắt em sang cô Xinh ăn sáng. Mẹ vừa nói xong, cầm tay em dắt đi được hai ba bước em khóc um lên. Hóa ra là em không chịu đi sang cô Xinh ăn sáng nếu chưa được chơi với bố. Thế là mẹ cho vào gọi bố dậy. Mếu máo làm nũng với bố tí rồi mẹ lại dắt sang cô Xinh ăn sáng như thường.

Mẹ đi chợ.

Mẹ về.

Mẹ vào phòng em, bế em. Mẹ nựng: Mẹ yêu em lắm!
Em lắc đầu: Mẹ chả yêu em đâu! Chả yêu đâu!

Rồi em chạy đi không thèm mẹ bế. Hóa ra là giận chuyện ban sáng.

Ối giời, câu này học được từ cô Xinh khi cô nói đùa, giờ đem ra giận dỗi mẹ. Đúng là đồ con vẹt láu cá!

Sắp phải cho đi học thôi không thì cái gì cũng nhem nhẻm, hư người ra!!!

Hội thoại mới

1.

Mẹ bế Hạnh Nguyên lê tỉ tê: Mẹ yêu con lắm! Con yêu mẹ không?
Em ôm cổ mẹ dõng dạc: Yêu bố lắm!
Rồi em cười như nắc nẻ. Em "phũ phàng" chưa!!! Tất nhiên thi thoảng mẹ hỏi một cách năn nỉ thì em cũng đành ban cho một câu: yêu mẹ nắm...!

2.

Trưa. Em rủ mẹ ra cầu trượt mini. Em trèo lên ngồi xuống bậc thang cao nhất rồi vẫy tay: Mẹ lên đây đi! Mẹ ngồi đây đi!
Mẹ chả vờ nghé mông vào rồi thều thào: Chật quá! Mẹ không thể ngồi chung được!
Em nhe răng: Mẹ nhố nhăng! Mẹ nhố nhăng lắm!!!
Trình con vẹt nhem nhẻm của em ngày càng cao siêu, tự nhiên em móc được từ nhố nhăng ở đâu ra dành tặng mẹ...hự hự...

3.

Cứ thấy mẹ là em kêu: "Cạc! Cạc!" và em bảo: "Bế em đi cạc cạc!" Ý là đi ra laptop chăn vịt trên FB cùng mẹ đấy ạ :D

Thử đi học buổi đầu tiên

Hôm nay, 16/8/09 mình và Cảnh Kỳ tức Zumbo rủ nhau đến lớp Sol nest của cô Châu Anh. Hôm nay chính thức là ngày đầu tiên trong đời chúng mình tham dự một lớp học.

Lớp học có hơn chục bạn nhí từ 14 tháng tuổi đến 20 tháng, sàn sàn nhau. Đa số các bạn đều mạnh dạn. Chỉ có một bạn khóc nhè và vài bạn quấn mẹ. Mình và Zumbo chẳng lạ gì ai, thấy đông bạn thích quá hớn hở chạy vào luôn. Vả lại đi học cùng mẹ nên có gì mà sợ cơ chứ.

Buổi đầu học toàn các thứ vui vẻ. Nhảy múa làm động tác thể hiện phản ứng với âm nhạc. Cô Châu Anh vừa xinh vừa dịu dàng vừa đàn hay. Cô đàn toàn các bài quen thuộc nên chúng mình thích lắm. Thích nhất là đoạn mẹ bế nhảy theo vòng tròn, nhanh chậm theo tiếng nhạc rồi bất ngờ dừng khựng một phát khi cô ngừng đàn làm cả lớp cười như nắc nẻ. Bọn mình học bài gõ nhịp theo tiết tấu nhanh chậm, dậm chân lắc lư theo nhạc, và tham gia màn chèo thuyền tưởng tượng rất khoái chí.

Giờ giải lao cô Châu Anh bế mình và cho mình chơi piano cùng. Mình sướng quá cứ túm chặt lấy tay cô đòi chơi mãi. Mình được cô khen là mạnh dạn vì cô nhìn rõ nét mặt hân hoan của mình khi được tham gia buổi học. Sau đó mình và Zumbo ngồi chung ghế, mỗi đứa chơi một đầu chiếc đàn thành một đoạn nhạc ngộ nghĩnh tưng bừng. Có lúc mình đành hanh mình ủn Zumbo tí ngã xuống ghế. Mình phải sửa, phải sửa tính tranh giành thôi!

Lẽ ra có cả Susu nhưng vì mẹ Susu lo lắng dịch H1N1 quá đâm ra hai chúng mình đi học thử trước, học hay quá, tuần sau phải kéo Susu liều theo mới được!

Mẹ ngủ! Bố dậy

Dạo này sáng sáng mình hay thức dậy trước bố và mẹ. Mình vừa mở mắt ra ngọ nguậy đã thấy mẹ mở mắt ra theo, mẹ thính thật. Bố thì vẫn ngủ khì lăn quay. Thế là mình lấy tay ủn vào mặt mẹ ra lệnh: "Mẹ ngủ!" Mẹ hiểu ý bèn nắm mắt (chả vờ) ngủ tiếp.

Mình đợi mãi, 5 phút trôi qua chẳng thấy bố dậy. Thế là lại giở bài sờ tóc mẹ, xoa đầu bố. Vần vò một tí thì gọi luôn: "Bố dậy!"

Mẹ trêu: "Mẹ đi rửa đít cho Nguyên thối nhé!"
Mình nịnh mẹ ngay (lắc đầu và xoa đầu mẹ): "Mẹ ngủ đi!"
Sau đó mình phải tích cực ủn ỉn bắt bố dậy. Một lát thì bố dậy và mình hớn hở "sai" bố đi "Rửa đít!"

Bố mình rất sướng vì mình nghiện bố nặng. Mẹ cũng sướng vì nhàn

Tuesday, July 14, 2009

Kỳ nghỉ vui vẻ



Khi máy bay dần hạ cánh nàng Bơ vẫn ngủ ngon lành trên ghế. Chuyến bay đầu tiên trong đời xem ra quá thản nhiên chẳng may may một chút phiền hà. Khi máy bay đáp xuống nền bê tông, rít lên và nghiến ken két nàng trở mình tỉnh dậy. Mắt nàng tròn xoe, nàng nhao lên nhòm qua cửa sổ máy bay rồi chỉ chỏ ê a ra điều thích thú như vừa nhìn xuyên thấu một cái gì đó mới mẻ trong cuộc đời nàng.

Mấy phút sau nàng tiếp tục đánh giấc trên xe ô tô, trên đường ra với Biển. Chuyến đi này nàng tỏ ra người nhớn hơn tuổi ngay từ khi rời khỏi nhà. Làm gì cũng mạch lạc, dứt khoát. Không yêu cầu bố mẹ bế, thích tự đi bộ và tung tăng khám phá mọi ngóc ngách tại sân bay Nội Bài. Có thể trên xe ô tô ra với Biển nàng đang nhắm mắt tưởng tượng xem Biển lần này có giống trong sách mẹ chỉ, có thôi làm nàng thất vọng và ấm ức như Biển Đồ Sơn kỳ trước hay không. Chưa kịp tưởng tượng xong nàng đã ngồi ngon lành trên ghế bành salon tại sảnh Palm Garden. Trên tay mẹ là ly nước dưa hấu rất hấp dẫn. Nàng với tay xin, tự cầm rồi rít một mạch. Mẹ chưa bao giờ nhìn thấy nàng sử dụng ống hút điêu luyện đến thế. Đi chơi, ra khỏi nhà, tất nhiên người ta phải chững chạc hơn!

Không khí thư giãn tràn ngập Palm Garden. Sự vui vẻ nhẹ nhõm tận tình toát trên từng gương mặt. Từ cô lễ tân bê khay nước quả, từ bác phục vụ chuyển hành lý đến bác làm vườn đang lội bì bõm dưới hồ bứt những cành hoa súng héo mà nàng gặp trên dọc đường vào căn phòng đã đặt. Gặp ai nàng cũng hớn hở hỏi chuyện, thấy thứ hoa nào lạ nàng cũng thắc mắc. Tất nhiên những câu chào hỏi chỉ vỏn vẹn kiểu như: "các bác!" "các cô!" và "gì đây?"

Lòng ngập tràn hy vọng nàng đi ra Biển. Biển to đẹp quá! Mênh mông quá! Không kiềm chế nổi sự phấn khích nàng chỉ tay liên mồm giục bố: "đi bơi! bơi! bơi!" Bố thả nàng vào phao đẩy ra biển. Một mình. Nàng một mình một phao lênh đênh giữa biển. Nàng cười khanh khách. Nàng đạp chân. Nàng vục mặt xuống nước nếm thử vị bể bơi mới. Bể này mặn quá, nàng gọi mẹ báo cáo và nhăn nhó ra mặt. Bố giải thích đây là Biển. Nàng đã đến với Biển. Nàng đang vùng vẫy giữa biển dưới nắng chiều, trong làn nước xanh biêng biếc. Gương mặt nàng tràn ngập một cảm xúc khác lạ trước sự thán phục đầy ngạc nhiên của bao nhiêu người lớn xung quanh. Nàng dũng cảm. Nàng liều lĩnh. Nàng tự tin nghĩ rằng Biển chắc chỉ mặn hơn, cay hơn, bập bềnh hơn cái bể bơi Thắng Lợi vốn đã quá quen thuộc với nàng.

Thế rồi Biển cho nàng biết Biển khác bể bơi Thắng Lợi thế nào. Trong lúc bố mẹ đang mải quay ra tán chuyện với bác Long. Một cơn sóng to đổ tới ngay lúc nàng đang mải ngửa đầu trên phao ngắm nhìn bầu trời xanh trong ngăn ngắt. Lợi dụng lúc nàng sơ hở, sóng táp vào mặt nàng từ phía sau, chồm lên cuốn nàng chìm nghỉm dưới làn nước. Bố lao theo túm lấy nàng. Nàng ngoi lên khóc thét quẫy chân liên hồi. Nàng sợ. Nàng bực. Chưa kịp hoàn hồn, trơn quá bố lại đánh rơi nàng tủm một cái xuống biển. Hai phát chìm nghỉm liên tục làm nàng hãi hồn. Nàng gào khóc gọi mẹ. Khư khư bám lấy mẹ và không thèm nói chuyện với bố lẫn cái phao trên suốt dọc đường về. Bố mẹ lầm bầm có khi nàng sợ Biển mất rồi!

Vốn có tính nghị lực và dũng cảm bẩm sinh nên nàng bỏ qua cho Biển rất dễ dàng. Hôm sau gặp lại Biển nàng coi như chưa có chuyện giận hờn xảy ra. Tất nhiên nàng thận trọng hơn trong việc chọn đối tác canh giữ. Thay vì bố nàng chọn mẹ. Mẹ có vẻ dễ run rẩy hơn. Hơi tí lại ngó ngàng nhắc nhở nàng. Bố nàng được dịp tha hồ đi lượn ca nô. Đầu bố trọc lốc cưỡi cano phóng điên rồ vun vút trên những đợt sóng (có vẻ như ai cũng phải ngóng nhìn) cho nên lúc bố cao hứng đờ ríp tít quá bố xèo một phát tủm xuống biển, bố được bà con vỗ tay hoan hô triệt để. Và nàng, nàng tự hào về cú ngã của bố, nên sau khi hoan hô khoái chí nàng bụm tay che miệng cười hỉ hả một hồi không dứt. Mẹ nàng cũng khoái cảnh này, nhìn bố nàng tủm rất chi là đáng yêu!

Những lúc không bơi Biển nàng quay về bể bơi vầy nước nhân tiện luyện leo trèo. Trèo lên thành bể sục. Chui vào trèo xuống bậc thang trong bể sục. Trèo ra khỏi bể sục tụt đít xuống bể bơi cứ như nàng khinh thường bể bơi hiền lành lắm lắm. Kết quả là đầu gối và bụng nàng mỗi hôm lại đỏ thêm một chút vì những vết xước ngày càng nhiều lên. Ăn chơi phải chịu đựng. Mẹ đã giải thích trước khi leo trèo các hậu quả có thể xảy ra. Nàng biết chấp nhận thì thôi cứ kệ nàng xem sao.

Bơi khoẻ. Ngủ khoẻ. Tất nhiên ăn khoẻ. Đói là nàng luôn mồm đòi mẹ: "Măm măm". Đi chơi mới được trải nghiệm cảm giác đói một cách rõ rệt. Thế nên đến bữa là nàng ngồi im, một mình một ghế, mẹ xúc nhoằng hết bát cháo. Nàng luôn được khen ngợi và lấy làm tấm gương sáng trong việc nề nếp kỷ luật khi ăn uống để các anh chị 24 tháng noi theo. Nàng không ăn rong, khi ăn chỉ ngồi yên trên ghế là nguyên tắc bất di bất dịch của nàng suốt 16 tháng qua. Bố mẹ vui vẻ tự hào ra mặt. Chỉ sau một tháng từ chuyến đi Đồ Sơn, từ một đứa phá phách mè nheo uốn éo kinh hồn (kết quả của 4 ngày bố mẹ chuồn đi Tây Bắc bỏ nàng ở nhà để bà và cô cưng chiều đáp ứng đến hư hỏng)bị thiết chặt "quân luật" đến giờ trong chuyến đi này nàng tỏ ra chững chạc, biết nghe lời, chủ động vui chơi, ăn uống tự lập một cách đáng nể.

Nàng đã nói thêm rất nhiều từ mới, tuy chưa chuẩn lắm, nhưng ghi dấu một mốc phát triển đáng kể trong chuyện học nói. Cái này mẹ phải cảm ơn anh Mun, chị Mía, chị Anna, chị Lina. Các anh chị líu lo như chim cả ngày làm nàng sốt ruột cũng phải véo von theo!

Tuesday, July 07, 2009

Văn xuôi ốm quá xuống dòng

Những đàn kiến đã chán bò dưới bắp chân
Những đàn kiến đang hăng say bò dưới cánh tay
Không có đàn kiến nào trên cổ trên vai trên nửa đầu
Chỉ có thằng u lì tê bì đang rền rĩ

Ngày đã hết mưa
Sáng mở cửa nắng to thảng thốt
Nhìn một bên má đỏ lừ
Cả đêm nằm nghiêng một bên
Co ro
Gối lên tay
Không cựa quậy
Lại mơ rụng sạch hai hàm răng
Hóm hỉnh cười không có giọt máu nào

Những vết châm kim chưa khép kín miệng
Mà cơ thể đã nghĩ sắp sửa được tự do
Nhắm một mắt, mở một mắt
Nơi quán cà phê sáng quen thuộc
Một mắt xanh biếc nhíu lên
Một mắt đỏ ngàu dìm xuống
Bắt đầu phân tích
Lần này hứa sẽ cẩn thận hơn
Cần tính thêm khả năng rủi ro cho cả cuộc đời
Nếu vào ngày những vết kim châm còn dang dở
Gặp một cơn gió lạnh lúc trời mưa
Lại về thảng thốt co ro
Tí nữa thì chẳng may viêm dây thần kinh số 7
Méo mồm và mất cảm giác bán thân hoàn toàn
Bắt đầu phân tích
Lần này hứa sẽ
cẩn
thận
hơn

Dù có bao nhiêu tiền
Hoặc chẳng có xu nào
Trong tương lai đi nữa
Thì nhất định không mua những điều chưa biết rõ
Cứ dùng tất tần tật
Mà tự do châm kim rồi chẳng nghĩ ngợi gì
Đến khi nào, đến khi nào, đến khi nào
Chỉ có những cái kim mới biết

Kệ những cái kim lên tiếng
Giờ chỉ chờ từng tiếng nói của con
Cuối tháng nhìn vào cân
Mẹ tăng 2 con tăng 1 (hình như bố cũng tăng 2)
Mỗi ngày chúng ta đều thấy ngon 3 bữa
Dẫu có khi run lên vì kiệt sức

Tôi chỉ hay ốm khi ngồi một mình
Khi thừa nhận là hoá ra mình ốm thật
Chứ ra ngoài toàn cãi bay cãi biến
Cãi cả bác sỹ trước lúc châm kim

Những tín hiệu của cuộc sống đến từ cái kim và dòng điện
Gây chấn động trong từng huyệt mạch
Thảm thương chưa tuổi trẻ vẫn ngời ngời
Đi vào vòm trời xanh xanh lanh lảnh tiếng chim
Ngồi bên vòm cỏ xanh xanh phủ quanh nấm mộ
Người đàn bà Tân Dậu bây giờ tuổi tám chín
Đã hai lần ung thư sau tuổi hai chín
Lưng còng như số 9
Cứ đi mãi, sáu mươi năm mới đến con đường huyệt đạo
Thanh thản quá, thanh thản lạ
Là chiều nọ chạy xe cúp đến thăm
Mộ người đàn bà Tân Dậu đã nằm xuống hơn một năm
Sau sáu ngày của chín tháng mười ngày nằm nghiêng một bên trên giường không nhúc nhích
Chờ một người đàn bà Tân Dậu
Đúng chín tháng mười ngày thành một người đàn bà đủ nghĩa vì có con

Những tín hiệu của cuộc sống đến từ cái kim và dòng điện nhỏ
Không phải từ những câu chữ co ro trong những nỗi mộng mị hoang đường
Những tín hiệu ở trong niềm hăng say thật sự
Khi ngồi bên nấm mộ thảnh thơi nghĩ thêm chuyện tỉa cỏ vun hoa
Quay xe ra về và không quên rẽ vào chợ
Mua đủ thứ cần ăn để sống tiếp những ngày không vội vã

Còn những sáu mươi năm

Sẽ qua năm hai nghìn không trăm ba mươi sáu
Khi con tròn hai tám
Có khi năm ấy con mới chịu lấy chồng
Tôi sẽ kể lại bằng ngần này tuổi con
Tôi hai tám đã có con mười sáu tháng
Bà tám tám cả tuổi âm là tám chín đã nằm xuống mười sáu tháng
Bà Tân Dậu
Tôi Tân Dậu
Bà ung thư hai lần không chết
Tôi chưa ung thu
Sao mà có lúc tỉnh dậy sau viên thuốc giảm đau
Nghĩ là mình
vừa
chết

Hì. Nói vậy thôi
Năm hai ngàn không trăm ba mươi sáu
Còn vui lắm!

Thursday, July 02, 2009

Khi yêu tình chỉ là tình




Tất nhiên cứ chờ đợi mãi, nghe quảng cáo và chơi trò quảng cáo mãi rồi cũng đến lúc cầm được cuốn truyện. Vì có "tay trong" đắc lực nên "Bản tặng Bơ và cho phép mẹ cháu đọc ké" được chuyển giao ngay lúc còn nóng sốt hôi hổi như bánh mỳ vừa ra lò. Trân trọng cám ơn vợ chồng Dịch giả Cao Việt Dũng.


Đọc xong "Những mối tình nực cười", trong đó đã từng một lần đọc "Trò chơi xin quá giang" mà lần này có tên gọi mới là "Chơi trò xin đi nhờ xe", có chút vui cười, nhiều đoạn hoàn toàn có thể cười được. Tất nhiên "sẽ không ai cười" theo đúng nghĩa cười sung sướng, cười hỉ hả, cười hân hoan, chỉ cười kiểu kèm theo câu cảm thán "tởm thật" (nguyên văn hehe) và không còn hoài nghi thêm gì nữa.


Khi yêu tình chỉ là tình/Ngộ rồi mới thấy...


Chuyện khôi hài nhất có lẽ chính là câu chuyện cuối có nhan đề: "Edouard và Chúa". Đức tin linh thiêng đặt vào Chúa, vẻ đẹp tinh khôi thuần khiết đặt trong tình yêu thực tế có khi chỉ là nơi trú ẩn cho bản năng thèm muốn nhục dục rất cơ bản của con người. Kundera không châm biếm, bài xích cũng chẳng đề cao các giá trị đạo đức, ông chỉ nhẹ nhàng vào vai một "bài giảng" dựa trên kinh nghiệm thành thực của đàn ông, diễn giải, tranh biện và mô tả suy nghĩ và hành động của nam giới khi tham gia một tình yêu với tiêu chí chân thành đồng thời cho phép mình tạo ra "âm mưu chiếm đoạt" để rồi lại rơi vào chính "cái bẫy" khôi hài của tình dục.


Chuyện để lại nhiều băn khoăn suy nghĩ nhất có lẽ là "Người chết cũ phải nhường chỗ cho người chết mới". Đọc để một lần nữa thấm thía rằng thời gian và tuổi trẻ trên thực tế qua đi nhanh chóng hơn nhiều so với những gì người ta vẫn thường nghĩ. Tình dục trong tình yêu, lại một lần nữa khẳng định nó chỉ có thể nguyên vẹn là chính nó khi người ta hoàn toàn trẻ cả về thể chất, sinh lý, lẫn tâm hồn. Ký ức chỉ có thể kéo dài ảo tưởng của tuổi trẻ trong tâm hồn. Nhưng ký ức không thể nuôi dưỡng tình yêu để đánh bại hoàn toàn sự lão hoá mà con người trong một khoảnh khắc khát khao nào đó đã lầm tưởng rằng có thể quên đi quy luật già cỗi rất đỗi hiển nhiên này.


Chuyện không bị tiêu tan nhanh chóng sau khi đọc là một chuyện có vẻ "hiền lành" nhất trong 7 truyện ngắn. Chuyện kể về một trò chơi có tên "Chơi trò xin đi nhờ xe". Trò chơi rộng mở, cuốn hút như một liều thuốc phiện dành cho những người trẻ tuổi đang bắt đầu khám phá bức màn tình yêu. Trò chơi cho phép hai người đang yêu nhau tinh khôi tha thiết một lần cởi bỏ cái giới hạn tù túng mà chính họ đã ngây thơ đặt ra để hoá thân thành hai kẻ xa lạ. Một anh tài xế với một cô gái xin đi nhờ xe nảy nở một chuyện ve vãn thường tình. Trong trò chơi, các nhân vật cho là họ hoàn toàn tự do hoá thân chính mình vào một ai khác. Nhưng thực tế họ đã rơi vào cái bẫy của trò chơi. Vì luật chơi là tự do thể hiện nên lý trí hoàn toàn không còn tác dụng để cảnh tỉnh tâm hồn. Lý trí của người trẻ tuổi trong trò chơi chắc chỉ như lý trí của người trẻ tuổi đang hăng hái khám phá sự diệu kỳ của liều thuốc phiện. Tâm hồn người trẻ tuổi trong tình yêu còn non nớt vì đang hồi say sưa nhiệt thành, chân thành, tâm hồn chưa bị bóc trần bởi những cám dỗ bên lề sự "sống lâu nhàm chán". Điều đọng lại là, dù sao thì một lần nữa tuổi trẻ lại có ý tuyên ngôn rằng tình yêu thiết tha thuần khiết thường chỉ thuộc về tuổi trẻ, nơi có sự đòi hỏi cao nhất về sự thuần khiết trong tâm hồn từ cả hai phía.


Phụ nữ rất nên thưởng thức bộ sưu tầm các mối tình trong cuốn truyện này để: i)hoặc là sẽ cười và rủa thầm "tởm thật"; ii)hoặc là sẽ hoài nghi, lo lắng và nâng cao tinh thần cảnh giác khi đang tham gia một tình yêu. Đấy là lời tổng kết ngắn gọn khi đọc xong Tranh biện và những chuyện còn lại. Bằng hành văn minh mẫn, tao nhã và súc tích kết hợp với sự hài hước hom hóm tinh nghịch trong từng kinh nghiệm (những kinh nghiệm thật ra đâu đó rất đời thường ngay quanh ta), Milan Kundera đã vén lên một bức màn để đàn ông chỉ có hỉ hả thừa nhận còn đàn bà: i)hoặc là nhẹ nhõm thấu hiểu và tặc lưỡi thông cảm; ii) hoặc là nâng cao tinh thần cảnh giác; iii) thậm chí có khả năng đồng loã với những hành động của đàn ông trong câu chuyện tình yêu hay tình dục trên bàn cân này.


Đọc xong, cá nhân tôi thấy đàn ông có nhiều kinh nghiệm "tởm thật" (hic hic). Đôi khi chính đàn bà cũng tởm (theo cách nào đó). Chúng ta cùng cần phải đề cao cảnh giác nhưng đừng mất hết niềm tin vào tình yêu hề hề. Tôi không hoài nghi gì nữa. Có những giá trị trong tình yêu thực sự vẫn luôn tồn tại, nhưng con người càng lão hoá thì các giá trị cũng lão hoá theo (một tí) mà thôi. Và tôi nhớ bài thơ "Đồng dao cho người lớn", mà rằng:


có cánh rừng chết vẫn xanh trong tôi

có con người sống mà như qua đời


có câu trả lời biến thành câu hỏi

có kẻ ngoại tình ngỡ là tiệc cưới


có cha có mẹ có trẻ mồ côi

có ông trăng tròn nào phải mâm xôi


có cả đất trời mà không nhà ở

có vui nho nhỏ có buồn mênh mông


mà thuyền vẫn sông mà xanh vẫn cỏ

mà đời vẫn say mà hồn vẫn gió


có thương có nhớ có khóc có cười

có cái chớp mắt đã nghìn năm trôi.

Saturday, June 13, 2009

Mách mẹ

Trưa nay nàng leo cầu trượt phi nhanh quá ngã oạch. Mẹ sang phòng xem, nàng vội vàng lao tới kể lể chuyện ếch ộp, cầm tay mẹ dí vào xoa xoa chỗ đau ở đầu.

Mẹ: Vì sao con ngã?
Bơ: ...các cô (học được từ này sõi rồi) - chỉ vào cô (định đổ tội linh tinh đây) rồi chỉ tay vào cầu trượt
Mẹ: Không phải, là do Bơ thiếu cẩn thận, Bơ tụt nhanh quá đúng không?
Bơ: cười khành khạch dụi đầu vào mẹ rồi cấu mẹ một cái đau điếng!

Sau đó nàng hả hê tiếp tục chơi cầu trượt, quên hẳn chỗ đau trên đầu.
Từ sau hôm đi chơi Đồ Sơn thấy nàng "vương tướng" quá - về nhà bị mẹ khừ cho vào khuôn phép. Nàng ăn uống ngon miệng hơn. Vui chơi điều độ hơn. Mẹ quan tâm nhiều nên lúc nào cũng vui vẻ hơn hớn ra mặt. Dạo này bạn quay lại đòi ăn...bột (cháo sườn, bột tôm...etc nấu bằng bột gạo tẻ) - thứ mà xưa kia bạn không chịu ăn bao giờ. Nàng đang tập chạy. Trong mọi hoàn cảnh đã chính thức bye bye bò. Sốt ruột quá, mãi nàng mới chịu bỏ bò để đi bằng 2 chân cho ra hồn!

Nàng đòi mẹ quay ghế một vòng rồi dừng lại ngây thơ tạo dáng. Mẹ đùa: điệu thế!Nàng cười: khành khạch!

Mẹ trêu: lè lưỡi chụp ảnh đi! Và nàng lè lưỡi nhem nhẻm :D

Friday, June 12, 2009

Bye bye bò

Bạn Bơ hai hôm nay đã hoàn toàn không bò nữa. Để di chuyển trong nhà bạn chỉ dùng 2 chân. Bạn vừa đi vừa bê cuốn truyện trông lặc lè như con gấu.

Trưa nay trong bữa cơm, bạn đi đến chui tót lên lòng mẹ rồi...tồ một bãi to tướng. Không biết hối hận lại còn dẻo mỏ: "ồồ ồ tồô" rồi cười khanh khách.

Bố mẹ đang tích cực cho bạn đi chơi chỗ đông trẻ con mỗi chiều chiều để bạn sớm biết chạy. Đi chơi gặp các anh chị và các bạn thi nhau chạy Bơ ta từ nhút nhát chuyển sang quen dần rồi hỉ hả đi theo.

Như vậy đến 15 tháng rưỡi mới biết đi tốt - coi như cũng không đến nỗi quá chậm. Hai mẹ con lại tích cực dạy dỗ nhau vậy - bố mày vênh mặt lên yêu cầu thế :D